Thứ Sáu, 11 tháng 4, 2014

VÀI CẢM NHẬN VỀ THƠ FB Tran Dang Khoa





Ảnh có tính chất minh họa

Thơ fb Tran Dang Khoa không ồn ả trong văn chương hôm nay, nó sâu thẳm trong cõi lòng nhân thế.
Nguyễn Minh chính (bạn tôi và cũng là bạn của Đăng Khoa ) lúc đầu là sinh viên khoa báo chí sau chuyển sang khoa chính trị luật, hiện nay là một thầy giáo) khi bàn về thơ khoa đã viết:
" Khoa lặng lẽ uyên thâm trong từng câu chữ và hóm hĩnh ném vào đời những triết lý nhân sinh.Thơ Khoa đẩy ta chùng xuống trong âm u cuộc đời, rồi nhè nhẹ đưa ta nhẹ nhàng lên chín tầng cao thẳm, trong tiếng chuông ngân''

Trong ‘‘Tràng Đình đất mẹ ta ơi’’
Trong ''đốt đuốc giữa ban ngày đi tìm tri kỷ’’
Trong chiều buông....

VÀI CẢM NHẬN VỀ THƠ CỦA FB TRẦN ĐĂNG KHOA





Cái hay và cái rất hay ở đây là Đăng Khoa đốt đuốc, bật đèn đi tìm tri kỷ...

Ta chỉ gặp ta trên những quảng đường xa lạ
Tự hỏi lòng người tri kỷ ở đâu ta

Một nỗi buồn mênh mang được diễn tả trong một nguyên ý không gian và thời gian khắc họa một sự đau đớn có hậu.

Đi tìm

Đốt đuốc giữa ban ngày
Ta đi tìm tri kỷ
Đâu rồi, mưa gió đã qua đi
Qua đi những mùa xuân đầy hoa thơm cỏ lạ
Chỉ còn trong ký ức xa xăm
Ta chỉ gặp ta trên những quảng đường xa lạ
Tự hỏi lòng người tri kỷ ở đâu ta

Bật đèn giữa ban ngày ta đi tìm tri kỷ
Mịt mù sương khói nghìn khơi
Tri kỷ là chi mà ta không thể nào định nghĩa
Đoạn đường xưa ta lạc lối đi về

Hoa rụng cuống bên đường
Nắng chiều đẩy bóng ta dài lên vài trượng
Phố phường chật ních như nêm
Ta thầm hỏi
Giữa chốn đông người chen chúc ấy
Ai người tri kỷ cùng ta

Chuông nhà thờ đâu đó vọng ngân xa
Ta chợt tỉnh
Người tri âm vẩy gọi.

Trần Đăng Khoa
30-3-2014.


Chiều


Anh đến quê em trong chiều nay
Nhà không cổng khoá lá thu đầy
Em đi đâu bẵng mùa Hoa Sữa
Giàn Lý hiên nhà gió lắt lay
Đìu hiu sương nắng ngát hương bay
Một cánh Chuồn nghiêng trong khoảng lặng
Có phải em về trong heo may.



Trần Đăng Khoa-9-2013