CHÚNG TA CÙNG ĂN NÀO!?
Bắt xe đò ngược lên miền tây…, xuống xe, đôi chân như muốn chùng lại vì mệt mỏi.
Tôi đang đứng ngơ ngác nhìn núi rừng Tây Bắc “ hùng vĩ ”. Nói hùng vĩ cho dễ nghe, thật tình:
Tôi đang đứng ngơ ngác nhìn núi rừng Tây Bắc “ hùng vĩ ”. Nói hùng vĩ cho dễ nghe, thật tình:
“núi non đã đầu phơi trọc lóc
suối cạn khô Sỏi khóc nỉ non
Núi non nước chảy ‘’đá mòn’’
Ai nhiều Khoai Sắn hãy còn giàu sang
Phá hết bụi, vỡ hết bờ hoang
‘‘Chuột’’ kháng thuốc
Chạy nghênh ngang giữa đường’’.
Trong cơn đói bụng và khát nước, tôi lững thững đi tìm một chổ nghỉ chân.
Thật may mắn, nhè nhẹ bên tai một khúc nhạc của Trịnh Công Sơn, được ca sĩ Khánh Ly thể hiện, ai đó đang thưởng thức đau xót nhưng dịu ngọt rót vào tai tôi.
‘‘Mệt quá đôi chân này
Tìm đến chiếc ghế nghỉ ngơi
………………………………
………… với đất muôn đời”
Tôi lần theo tiếng hát, dừng bước, ghé vào một quán nhỏ bên đường. Ông chủ quán đang ngồi nhìn vào khe núi trầm ngâm suy tư, ánh mắt xa xăm, như thể đang thả hồn vào trong u tịch.
Chào cụ. Nghe tôi chào, ông lão giật mình ngoái lại như một sự bất chợt, ánh mắt nghi ngờ
Đập thẳng vào mặt tôi có vẻ đau khổ và khinh bỉ!
Ông đằng hắng một vài cái mãi giọng, rồi cụt ngủn hỏi giật tôi.
Lại đi ăn phải không?
Lại đi ăn phải không?
Trong cơn đói tôi củng đớp ngay, dạ ông có gì bán cho con ăn với.
Ông nói tôi đâu có bán đồ ăn, tôi chỉ bán nước, thuốc Lào và một vài thứ lặt vặt thôi.
Muốn ăn thì phải đi vào trong kia.
Ấy ấy, cứ đi thẳng theo cái biển chỉ dẫn, THIT RỪNFG ĐỦ MÓN, ấy.
Ông nói tôi đâu có bán đồ ăn, tôi chỉ bán nước, thuốc Lào và một vài thứ lặt vặt thôi.
Muốn ăn thì phải đi vào trong kia.
Ấy ấy, cứ đi thẳng theo cái biển chỉ dẫn, THIT RỪNFG ĐỦ MÓN, ấy.
