Thứ Bảy, 20 tháng 4, 2013

AMEN, TẠ ƠN CHÚA !



NGUYỄN HỒNG ÂN VÀ TRẦN ĐĂNG KHOA
  Có một ông khách lữ hành nọ bị hỏng xe nơi một quãng đường vắng. May thay gần đó có một tu viện, và các tu sỹ chỉ có một con lừa duy nhất. Khi nghe ông khách năn nỉ xin mượn con lừa để tiếp tục hành trình, các thầy dòng đã cho ông khách mượn và chỉ cho cách thức điều khiển con lừa: khi muốn nó dừng lại, phải nói "AMEN ! AMEN !"; khi muốn nó tiếp tục đi thì nói "TẠ ƠN CHÚA ! TẠ ƠN CHÚA !"
Ông khách cưỡi lừa và tiếp tục cuộc hành trình. Mọi sự đều xuôi chảy cho đến khi ông chợt trông thấy ngay phía trước có một vực thẳm. Hoảng hồn, ông nhớ tới lời các thầy dòng dặn, nên vội vã la lớn: "AMEN ! AMEN !" Con lừa dừng lại bên miệng vực thẳm đúng lúc. Thoát chết, ông khách nọ mừng quýnh, gạt mồ hôi trán rồi sốt sắng thốt lên: "TẠ ƠN CHÚA ! TẠ ƠN CHÚA !" 
Và con lừa bước tiếp ...
TRẦN ĐĂNG KHOA
 Con lừa rơi xuống giếng kêu van thảm thiết. Ông khách trong tay không có một dụng cụ gì để cứu con lừa lên. Ông ta loay hoay một hồi rồi bỏ mặc con Lừa một mình đau đớn kêu la dưới đáy giếng sâu và quay mặt bỏ đi. Chiều tối các Thầy Dòng không thấy con Lừa tự quay về như những lần trước. Các Thầy vội vả đi tìm. Họ lần theo hướng và theo vết chân con Lừa; cuối cùng họ củng tìm thấy con Lừa yêu quý đang khóc lóc trong đấy giếng sâu… Các Thầy vội vã cứu con Lừa lên. Khi lên khỏi giếng, các Thầy hỏi. Ông khách mà ngươi giúp chở đi, bây giờ ở đâu để chúng ta củng đến cứu ông ấy. Con Lừa nghẹn ngào trả lời, thấy tôi bị rơi xuống giếng , ông ấy đã lạnh lùng quay mặt bỏ đi. Ông ấy đi đâu tôi không biết. Nếu khi ấy, ông ta xé vạt áo choàng ra kết lại thành một một sợi dây cứu tôi lên, thì các Thấy đâu phải vất vả khó nhọc đi tìm tôi trong đêm hôm thế này.
Trên đường về các Thầy hỏi con Lừa. Khi ngồi trên lưng ngươi ông ấy có tâm sự gì không. Con lừa trả lời. Có. Ông ấy nói thế này. Trên đời này tao chẳng có tin cái Đ… gì cả. Chẳng có Chúa Trời, Thần, Phật gì sất. Chỉ có tao, chỉ có tao là thằng đáng sống. 
Đáng thương cho mấy tay Thầy tu hay nhẹ dạ thương người. Đến thành phố tao sẽ bán mày để lấy tiền uống rượu… Hỡi chú Lừa đáng thương, mày củng chẳng khác chi mấy ông chủ của mày. Nghe đến đây, các Thầy im lặng và chấp tay lại nguyện rằng : Lạy Chúa. Chúng con nguyện cho vị khách chiều nay của chúng con trên đường đi đến… được bình an. Tạ ơn Chúa. Amen !


CHUYỆN ''KHÔNG HAY''



  Một chính tri gia chết. Khi được gọi đến trước tòa Chúa để chịu phán xét riêng về các điều phúc và tội của anh ta khi còn sống. 

  Khi Thiên Thần ánh sáng lật cuốn sổ tội riêng của anh ta đến trang 6.666.666.
-*Thiên Thần chau mày hỏi. Anh là một nhà chính trị... Anh đã làm được gì cho dân quốc của anh? -Dạ muôn tâu, con đã khai thông cống rảnh... Con đã đắp đập chắn lũ lụt. Con đã hô hào làm đường sá cho đất nước dười quyền cai trị của con.
Dạ muôn tâu công đức của con, lo cho dân nước không thể nào nhớ hết được ạ.

Thiên Thần lại giở thêm một trang, hai trang, ba trang... Đến trang 6.666.676.
Thiên thần dừng lại hỏi.
-*Ở những trang này, được ghi dày đặc tội lỗi mà anh đã phạm. Tiến kêu oan của họ đã thấu tận Trời xanh, người cùng khổ đã tố cáo anh... Anh nghỉ sao ? 

Lúc ấy hàng ngàn cánh tay giơ lên chỉ vào mặt nhà chính trị gia và tố cáo thêm tội ác của hắn.
Nào là cướp của giết người.
Nào là dụ dỗ con gái mới lớn của họ.
Nào là bớt xén tiền nong trợ cấp...
Nào là công trình đường sá giao thông thủy - bộ làm chưa xong đã hỏng.
Nào là điện bữa có bữa không.
Nào là vệ sinh thực phẩm chết người...

-*Thiên thần hỏi: người ta tố cáo anh về nhiều tội như thế anh nghĩ sao ? Anh có thể tự bào chữa cho mình được không.
Thiên Thân nói : ở tòa phán xét của Chúa, anh được quyền tự do bào chữa và có thể cho quyền tự do chọn hay không chọn luật sư bào chữa.
Tùy anh lựa chọn.

Nhà chính trị gia bình thản và xin tự bào chữa cho mình...
Lúc này, những người cùng khổ chết, cũng đang đứng chờ đến lượt phán xét đã nhao lên.
--Tội của mày không thể tha thứ. Mày phải bị tự phạt mình trong hỏa ngục...

Nhà chính trị gia đang thao thao tự bào chữa cho mình và hy vọng có thể chối tội...
Thiên Thần ánh sáng lại mang đến một bản tội, đã được sao chép nguyên văn bản tội gốc của y và đưa cho y. Trong bản copy này có thêm một câu ghi chú bằng chữ đỏ như sau :
Anh hãy tự điền vào những ô trống một cách trung thành: lên Thiên Đàng hay xuống hỏa ngục.

Nhà chính trị gia toát mồ hôi hột và lúc này xung quanh hắn tiếng kêu la ầm ỉ, hắn kết phải tự kết án mình, của những người nghèo khổ lại ầm ầm vang dội lên.
Nhà chính trị gia lúc này tay run run cuộn tròn cuốn sổ, rồi nắm chặt trong tay và trợn mắt, phùng mang quay lại quát những người dân cùng khổ đang tố cáo hắn.
-Có im cái mồm tất cả không.
-Tao dậm chết cả lủ chúng bay chừ.

Những người cùng khổ ghé sát tai, thì thầm với nhau.
--Chà chà, lên đến đây rồi mà hắn vẫn còn quân phiệt.