Thứ Năm, 16 tháng 3, 2017

LÒNG QUẢNG ĐẠI CỦA CHÚA VÀ SỰ HY SINH CỦA NGƯỜI MẸ


Trong số những Người đậu vào ĐCV Vinh Thanh năm nay. Tôi có một ấn tượng với người mang số thứ tự (abc), thứ 39, người xứ Lãng Điền.
Chuyện thế này. 
Mẹ của thầy Trì tâm sự với tôi, khi tôi còn ở Lãng Điền năm 2000.
Mẹ thầy Trì là một giáo viên tiểu học, thời ấy sắc lệnh kế hoạch hóa gia đình rất nghiêm ngặt, nhất là đối với nghành giáo viên. Mẹ thầy Trì mang thai thầy đúng trong những năm cao điểm của sắc lệnh.
Cô đã tâm sự với tôi ở ngay tại nhà cô, nghành giáo dục ra quyết định cho cô lựa chọn.
1/ Muốn được tiếp tục ở lại làm giáo viên thì cô không được sinh ra đứa con này.
2/ Nếu cô muốn sinh con thì buộc phải thôi việc.
Mẹ thầy Trì đã quyết định, chọn sinh con.
Cô nói với tôi: cô đã trả lời với ... thà tôi sinh con mà bị mất việc làm, còn hơn tôi ở lại làm cô giáo mà con tôi không được chào đời.
Hôm nay, lòng hy sinh của cô Khánh đã được chúa đáp đền.
Đúng là. Lạy Chúa, muôn nghìn lần con ca tụng Chúa.

26-7-2015

CHIỀU LẶNG?

Chiều lặng hồn vương lên áng mây
Phất phơ trước gió choẽn xuân gầy
Trong chốn chân trời xa xăm ấy
Huyền diệu ai Người tọa non tây.
02h - tiết lập xuân Ất Mùi (2015)

Lặng

Chìm vào chiều lặng Chúa ơi
Buông rơi trong mắt phương trời xa xôi
Gió thu đã thúc liên hồi 
Chiều thu man mác lưng đồi sương reo
Buốt nhìn bốn hướng eo sèo
Phong thu vắt vẻo giọt treo vơi đầy
Nắng chiều đã nghiêng chân mây
Mưa chiều đã điểm giấc đầy cô liêu
...........
.................
..........................


1-8-2015

Lặng(03)


Chìm vào chiều lặng Chúa ơi
Lá thu lất phất như lời tâm can
Một dòng tâm sự miên man
Kiếp đời bao nỗi nhuốm tràn sương thu
Khi thích ai cũng gật gù
Không thích mà phải gật gù mới đau
Chiều về trong hẻm núi sâu
Mới hay chiều cũng nhuốm màu thở than
Khóc chi cho nỗi non tàn
Ngậm trong sương khuất cơ hàn bên nhau
Thôi mà anh trước em sau
Thôi vừng dương hỡi hàng Cau đang buồn!

Chiều lặng(04)


Chìm vào chiều lặng Chúa ơi
Con kêu lên Chúa nỗi lòng thế nhân
Đó đây muôn kiếp phong trần
Rơi vào khoảng lặng ngại ngần tiến-lui
Sương thu nặng giọt ngậm ngùi
Gió thu trao xuống lời ru ngẹn ngào
Phong trần cất bước thấp cao
Ánh hoàng thu gợi dạt dào nhớ thương
Lá thu tím cuống tình trường
Nát thân phủ kín gót sương cuối trời
Lặng thầm muôn nỗi Chúa ơi
.................
..........................
17-8-2015

Cảm thấu(01)


Anh đến thăm em trong chiều nay
Tràn sân vàng rộ nét thu đầy
Tia thu họa tiết vườn thu vắng
Một dãi hiên nhà nhện mắc giăn
Dáng xưa nay đã về đâu bẳng
Tím một vườn thu đượm hương thu

Anh hỏi lá vàng, em tôi đâu?
Gió thoảng liền thưa bởi nỗi sầu
Đẩy ngã em trôi dòng thế sự
Một trời Chân Lý góc suy tư.
20-8-2015

Cảm thấy (02)

Gió thoảng êm ''buồn'' tiếng mẹ ru
Trời xanh in bóng giữa ao ''tù''
Mới hay trời thẳm soi lòng thẳm
Ai nhớ về ai trong sắc thu
Hoàng hôn vương vấn giữa sương mù
Ô hay trong chốn trần gian ấy
Thương một cành thu giỡn nắng thu!
21-8-2015

Em ơi! (01)

Nếu em là tu sĩ
Em ơi
Hãy là một tu nhân thánh thiện
Vì thế trần đau khổ
Đang rất cần lời cầu nguyện của em.
Tiếng rên xiết đã bao trùm hoàn vũ
Bao tâm hồn khắc khoải khóc than
Em có biết chính em là sứ giả
Để thưa lên cùng Chúa thay anh
Thưa lên Ngài thay cho người trần thế
Để cho muôn thế hệ
Được thoát khỏi hiểm nguy
Này em ơi
Em là Người tu sĩ
Em cũng có tâm hồn và có một xác thân
Cũng vui buồn khi lòng dạ phân vân
Cũng ứa lệ khi ''nắng chiều'' chợt tắt
Em cũng muốn một bàn tay dìu dắt
Đưa em đi thật xa nơi tít tận chân trời
Nhưng đâu dễ cho một người tu sĩ
Đã hiến thân mình "đền thay" tội chúng sinh
Em quỳ gối nguyện cầu
Là khi em đẹp nhất
Em nguyện cầu
Là em đang hoàn tất sứ mệnh
Của cuộc đời dâng hiến nở hoa
27-8-2015

Em ơi (02)

Em tôi ơi
Em là người tu sĩ
Dâng cuộc đời mình phục vụ tha nhân
Có khi em nguyện cầu trong nước mắt
Khóc cho đời mà héo hắt con tim
Nhưng chính em cũng là kẻ đi tìm
Niềm an ủi trong Chúa Trời hằng hữu
Đường trần ai bước muôn vàn khúc khuỷu
Dơ bẩn đến điên cuồng
Cám dỗ điên cuồng
Làm hư hoại thế nhân
Em rảo bước trên đường trần gian ấy
Hỏi tránh sao khỏi vướng bụi thế trần
Hỡi thế nhân xin đừng có phân vân
Đừng mắng nhiếc chân tay em ''lầm lụi''
Em tôi ơi
Nhiều khi em buồn tủi
Vì cô thân ‘’đơn chiếc’’ giữa đời
Nhưng em ơi
Em có một Chúa Trời
Đấng thấu tỏ muôn phận đời dương thế
Em bước đi giữa trần ai dâu bể
Lau giọt sầu cho mỗi kiếp phàm nhân
Ngưỡng mộ em
Ngưỡng mộ một tâm hồn cao cả
Anh thì thầm cất tiếng Ave
1-9-2015

Lắng đọng

Lạy Chúa!
Con chưa dám viết về những ký ức của cuộc đời con như một hồi ký của đáy lòng chân thực. Có phải vì con còn nhát đảm, hay tại vì ý chỉ nhiệm mầu nào đó chưa đến lúc thúc đẩy mạnh một tâm hồn.
Một hồi ký nhẹ nhàng mà không êm dịu, không phải nó chỉ có những giọt lệ ưu tư, phiền muộn cho những tháng ngày đã qua là một điều Chúa không bao giờ muốn nơi con diễn đạt.
Nhưng lạy Chúa, tại sao? Con đã bắt gặp hạnh phúc và khổ đau, con đã từng ''lầm lủi'' bước giữa tháng ngày vô định.
Đâu là bến đỗ cho một kiếp người, đâu là hạnh phúc khi con người là một phàm nhân vương tội. Trước mắt con xa vời một chân trời ''mờ ảo'', nói vậy không có nghĩa là con không có một Đức Tin.
Con sẽ nói gì, viết gì cho một ký ức sâu xa và một tương lai không một ai nắm bắt trong tay.
Chỉ tán tụng và ca rao liên lĩ, Chúa đâu muốn con trở thành một kẻ nịnh nhân.
Chỉ sướt mướt và kêu la rên rỉ, Chúa đâu muốn con trở thành một kẻ mạt nhân.
Thân lạy Chúa làm sao con kết nối được giữa chúng với nhau là tùy thuộc vào ân ban của Chúa.
Không thể có một phàm nhân vương tội, lại thả lòng mặc sức phong lưu trong thánh sũng và trong chân lí.
Con biết vậy và đau khổ có phải là một Hồng Ân?
Vì đã có một lời kinh nguyện: '' lạy Chúa, xin cho con biết đau đớn vì tội lỗi...''
Kính lạy...
Lạy Chúa là Thiên Chúa của con,
Chiều 7-9-2015

Gặp lại hoa khôi của một thời áo trắng.

Gặp lại hoa khôi của một thời áo trắng.
Trái đất tròn và mọi sự diễn ra nhiều khi đến ngạc nhiên.
Hoa khôi lớp tôi thời ấy tóc đen như khúc gỗ mun, nước da trắng như tuyết và trời ban cho hắn một cặp mắt đen như hạt nhãn lại còn toát lên ánh "đa tình".
Lúc nào hắn cũng vui như ngày hội, bu quanh hắn là mấy nhóm đông đảo, con trai nhà giầu, từ lớp đàn anh cho đến lớp đàn em.
Trời đã cho hắn có nhan sắc lại còn được sinh ra trong một gia đình có điều kiện. Bố hắn làm chủ nhiệm hợp tác xã trên 10 năm trong thời ruộng khoán. Cứ thế hắn nổi lên là một hoa khôi thuộc cấp độ (bình phương).
Tôi và hắn cùng sinh ra trong một ngôi làng nhỏ bình yên thơ mộng, nơi đầy ắp những câu chuyện vui cười của những người lao động. Tôi lớn lên khi gia cảnh nhà tôi bị rơi vào thời kỳ kinh tế khó khăn nhất.
Chúng tôi ở cách trường PTTH 7 km, hầu như cả 3 năm trung học tôi phải cuốc bộ đến trường. Còn hắn được bố mẹ sắm cho một chiếc xe đạp Thống nhất mới toanh. Chiếc xe cà tàng của tôi bữa chết bữa sống, khi sánh vai bên hắn là cả một sự lệch chuẩn đến vô lường.
Thế là hắn cứ đến nhà chở tôi đi học, nhiều khi còn rủ thêm cả Minh Giang và Đào Phúc cùng đi cho vui. Tôi đặt cho hắn biệt danh "cái loa sống động". Cứ thế hắn ồn ào từ nhà cho đến trường, hắn càng ồn ào thì càng có nhiều người biết thêm về hắn. Cứ thế hắn càng ngày càng nỗi tiếng trong trường về sự xinh đẹp.
Sau một thời gian tôi và hắn quyết tâm đi bộ, chúng tôi đi đường trong làng cho đỡ nắng và đỡ rét. Thường thì chúng tôi che chung cùng một tấm ni lông vì ni lông cuả hắn rộng và đẹp.
Bọn con trai thích hắn cứ đùn xe đến chở hắn sau buổi tan tầm, nhưng hắn đâu có bao giờ bỏ người bạn thân cùng xóm để leo lên xe người khác đi về. Nhiều khi bọn chúng rất ghét tôi, nhưng tôi lúc ấy đâu có biết gì về yêu đương vì thế mà tôi với hắn cứ chơi với nhau thân mật như anh em ruột thịt, làm cho mấy thằng biết yêu sớm tức thêm.
Trên đường đi bộ về nhà sau mỗi lần tan học, phần thì đói bụng, phần thì nắng chói chang. Nhưng nhờ hắn cứ huyên náo bên tai nên tôi cũng bớt đi mệt nhọc.
Mỗi khi có chuyện gì đó bốc lên là hắn phát thanh liên hoàn làm cho người đang lao động cũng dừng lại nhìn. Có người nói cặp học sinh lãng mạn quá!
Có dịp trời mưa bão nước ngập trắng đồng. Chúng tôi đến trường phải lội qua một cánh đồng nhỏ nước ngập đến quá gối. Hắn sợ con Đĩa và bắt tôi phải dắt hắn qua. Có lúc hắn thét lên bắt tôi phải cõng hắn trên lưng để qua cánh đồng ngập nước. Nhưng tôi đâu có chịu, tôi chỉ nắm tay dắt hắn đi trong xô đẩy của nước mưa tràn.
Bây giờ nghĩ lại cảnh trời mưa rét chúng tôi chung một tấm ni lông ngây thơ rảo bước đến trường thật là lãng mạn biết bao.
Sau khi tốt nghiệp phổ thông trung học hắn đi làm công nhân nhà máy dệt. Rồi hắn đi lấy chồng...
Bây giờ gặp lại hắn sau bao năm xa cách, thấy hắn vẫn cứ ồn ào vui vẻ như xưa và tôi thì quên béng không hỏi hiện tình của hắn bây giờ ra sao. Tôi chỉ nghe người ta nói hiện nay hắn đã trở nên một quý bà


NHỮNG NỐT THĂNG TRẦM

Trong khuya vắng đêm trường giữa một miền u tịch, ai đó gãy lên những nốt nhạc thăng trầm. Tiếng Đàn Bầu nghe sao mà da diết vậy. Nó siết chặt tâm hồn đến đau đớn mê ly. Xen lẫn giữa tiếng đàn là những người nấc nghẹn ngào của người mẹ ru con. Đêm vắng tiếng đàn nghe lại càng thêm réo rắt tâm can.
Giờ tí canh ba, tiếng đàn cũng bắt đầu dịu nhẹ từ từ chìm dần vào trong bao la, rồi im bặt. Tôi không ngủ được và nghe rõ tiếng nho nhỏ của côn trùng rên rỉ.
Trăng cũng bắt đầu lên.
Trăng non, ánh sáng của nó nhẹ nhàng như một cô thiếu nữ mới lớn hồn nhiên e thẹn. Ánh trăng nghiêng mình bên góc sân. Gió thiếu nữ khẻ vờn, lay động mấy cành hoa giấy trước sân nhà bạn tôi cũng chuyển mình như muốn bay lên.
Phía dưới sân mấy mảnh trăng nhỏ cũng nhãy múa theo điệu lay chuyển nhẹ nhàng khi luồn qua những lỗ hổng của giàn hoa.
Một con mèo bé xíu cứ theo vờn bắt chộp những bóng trăng.
Cuối giờ tí trăng đã nhô cao lên khỏi ngọn núi phía trước mặt tôi. những dải mây sương mùa cuối thu nặng trĩu một nữa vươn lên, một nữa như bị ai đó cố tình níu giữ lại vào trong khe núi. Một hình ảnh đẹp đến mê hồn đang diễn ra trong cảnh đêm về khuya vắng, lúc này chắc chẳng có mấy ai biết để ý chiêm ngưỡng nó đâu.
Một chiếc lá vàng nhỏ hơn cái bàn tay bị gió làm rơi chao chòng chành, rồi nhẹ nhàng úp xuống bên vệ đường. Nó nằm xuống trên những ngọn cỏ. Cỏ hai bên đường lúc này đầu cũng đã nhuốm trắng đầy sương.
Bị chiếc lá trùm kín trên đầu, ngọn cỏ như muốn vùng dậy hất nó xuống và tôi thấy chiếc lá rụng động. Hai bên vệ đường cỏ trắng bạc đầu, vì sương mỗi giờ lại thêm mỗi nặng. Đường đất, nên sương làm đất ẩm màu hơi nâu, đã tương phản cảnh những cây cỏ đội sương càng thêm phần rõ nét. Bóng trăng non bao phủ càng làm thêm bức tranh đẹp hơn.
''Trăng non chênh chếch đầu non
Sương giăng khe núi gió lòn rặng Dương
Cỏ xanh bạc tóc bên đường
Oằn mình đội chiếc lá vương trên đầu
Ai đi đâu, ai về đâu
Cho ta gửi chút sắc màu thời gian.''
Trong cái cảnh thiên nhiên đêm trường huyền linh ấy, nó có thể là chất xúc tác gợi lên trong mỗi một tâm hồn, sự thanh thoát phiêu du.
Trong bạn và trong tôi, ta thử hỏi ai đã có từng đêm không ngủ, để tâm hồn thổn thức LINH THAO.