Thứ Năm, 16 tháng 3, 2017

Gặp lại hoa khôi của một thời áo trắng.

Gặp lại hoa khôi của một thời áo trắng.
Trái đất tròn và mọi sự diễn ra nhiều khi đến ngạc nhiên.
Hoa khôi lớp tôi thời ấy tóc đen như khúc gỗ mun, nước da trắng như tuyết và trời ban cho hắn một cặp mắt đen như hạt nhãn lại còn toát lên ánh "đa tình".
Lúc nào hắn cũng vui như ngày hội, bu quanh hắn là mấy nhóm đông đảo, con trai nhà giầu, từ lớp đàn anh cho đến lớp đàn em.
Trời đã cho hắn có nhan sắc lại còn được sinh ra trong một gia đình có điều kiện. Bố hắn làm chủ nhiệm hợp tác xã trên 10 năm trong thời ruộng khoán. Cứ thế hắn nổi lên là một hoa khôi thuộc cấp độ (bình phương).
Tôi và hắn cùng sinh ra trong một ngôi làng nhỏ bình yên thơ mộng, nơi đầy ắp những câu chuyện vui cười của những người lao động. Tôi lớn lên khi gia cảnh nhà tôi bị rơi vào thời kỳ kinh tế khó khăn nhất.
Chúng tôi ở cách trường PTTH 7 km, hầu như cả 3 năm trung học tôi phải cuốc bộ đến trường. Còn hắn được bố mẹ sắm cho một chiếc xe đạp Thống nhất mới toanh. Chiếc xe cà tàng của tôi bữa chết bữa sống, khi sánh vai bên hắn là cả một sự lệch chuẩn đến vô lường.
Thế là hắn cứ đến nhà chở tôi đi học, nhiều khi còn rủ thêm cả Minh Giang và Đào Phúc cùng đi cho vui. Tôi đặt cho hắn biệt danh "cái loa sống động". Cứ thế hắn ồn ào từ nhà cho đến trường, hắn càng ồn ào thì càng có nhiều người biết thêm về hắn. Cứ thế hắn càng ngày càng nỗi tiếng trong trường về sự xinh đẹp.
Sau một thời gian tôi và hắn quyết tâm đi bộ, chúng tôi đi đường trong làng cho đỡ nắng và đỡ rét. Thường thì chúng tôi che chung cùng một tấm ni lông vì ni lông cuả hắn rộng và đẹp.
Bọn con trai thích hắn cứ đùn xe đến chở hắn sau buổi tan tầm, nhưng hắn đâu có bao giờ bỏ người bạn thân cùng xóm để leo lên xe người khác đi về. Nhiều khi bọn chúng rất ghét tôi, nhưng tôi lúc ấy đâu có biết gì về yêu đương vì thế mà tôi với hắn cứ chơi với nhau thân mật như anh em ruột thịt, làm cho mấy thằng biết yêu sớm tức thêm.
Trên đường đi bộ về nhà sau mỗi lần tan học, phần thì đói bụng, phần thì nắng chói chang. Nhưng nhờ hắn cứ huyên náo bên tai nên tôi cũng bớt đi mệt nhọc.
Mỗi khi có chuyện gì đó bốc lên là hắn phát thanh liên hoàn làm cho người đang lao động cũng dừng lại nhìn. Có người nói cặp học sinh lãng mạn quá!
Có dịp trời mưa bão nước ngập trắng đồng. Chúng tôi đến trường phải lội qua một cánh đồng nhỏ nước ngập đến quá gối. Hắn sợ con Đĩa và bắt tôi phải dắt hắn qua. Có lúc hắn thét lên bắt tôi phải cõng hắn trên lưng để qua cánh đồng ngập nước. Nhưng tôi đâu có chịu, tôi chỉ nắm tay dắt hắn đi trong xô đẩy của nước mưa tràn.
Bây giờ nghĩ lại cảnh trời mưa rét chúng tôi chung một tấm ni lông ngây thơ rảo bước đến trường thật là lãng mạn biết bao.
Sau khi tốt nghiệp phổ thông trung học hắn đi làm công nhân nhà máy dệt. Rồi hắn đi lấy chồng...
Bây giờ gặp lại hắn sau bao năm xa cách, thấy hắn vẫn cứ ồn ào vui vẻ như xưa và tôi thì quên béng không hỏi hiện tình của hắn bây giờ ra sao. Tôi chỉ nghe người ta nói hiện nay hắn đã trở nên một quý bà


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét