
Lạy Chúa!
Con chưa dám viết về những ký ức của cuộc đời con như một hồi ký của đáy lòng chân thực. Có phải vì con còn nhát đảm, hay tại vì ý chỉ nhiệm mầu nào đó chưa đến lúc thúc đẩy mạnh một tâm hồn.
Một hồi ký nhẹ nhàng mà không êm dịu, không phải nó chỉ có những giọt lệ ưu tư, phiền muộn cho những tháng ngày đã qua là một điều Chúa không bao giờ muốn nơi con diễn đạt.
Nhưng lạy Chúa, tại sao? Con đã bắt gặp hạnh phúc và khổ đau, con đã từng ''lầm lủi'' bước giữa tháng ngày vô định.
Đâu là bến đỗ cho một kiếp người, đâu là hạnh phúc khi con người là một phàm nhân vương tội. Trước mắt con xa vời một chân trời ''mờ ảo'', nói vậy không có nghĩa là con không có một Đức Tin.
Con sẽ nói gì, viết gì cho một ký ức sâu xa và một tương lai không một ai nắm bắt trong tay.
Chỉ tán tụng và ca rao liên lĩ, Chúa đâu muốn con trở thành một kẻ nịnh nhân.
Chỉ sướt mướt và kêu la rên rỉ, Chúa đâu muốn con trở thành một kẻ mạt nhân.
Thân lạy Chúa làm sao con kết nối được giữa chúng với nhau là tùy thuộc vào ân ban của Chúa.
Không thể có một phàm nhân vương tội, lại thả lòng mặc sức phong lưu trong thánh sũng và trong chân lí.
Con biết vậy và đau khổ có phải là một Hồng Ân?
Vì đã có một lời kinh nguyện: '' lạy Chúa, xin cho con biết đau đớn vì tội lỗi...''
Kính lạy...
Lạy Chúa là Thiên Chúa của con,
7-9-2015
Ảnh minh họa từ Internet
