Thứ Hai, 7 tháng 9, 2015

Lắng đọng




Lạy Chúa!

Con chưa dám viết về những ký ức của cuộc đời con như một hồi ký của đáy lòng chân thực. Có phải vì con còn nhát đảm, hay tại vì ý chỉ nhiệm mầu nào đó chưa đến lúc thúc đẩy mạnh một tâm hồn.

Một hồi ký nhẹ nhàng mà không êm dịu, không phải nó chỉ có những giọt lệ ưu tư, phiền muộn cho những tháng ngày đã qua là một điều Chúa không bao giờ muốn nơi con diễn đạt.

Nhưng lạy Chúa, tại sao? Con đã bắt gặp hạnh phúc và khổ đau, con đã từng ''lầm lủi'' bước giữa tháng ngày vô định.
Đâu là bến đỗ cho một kiếp người, đâu là hạnh phúc khi con người là một phàm nhân vương tội. Trước mắt con xa vời một chân trời ''mờ ảo'', nói vậy không có nghĩa là con không có một Đức Tin.

Con sẽ nói gì, viết gì cho một ký ức sâu xa và một tương lai không một ai nắm bắt trong tay.
Chỉ tán tụng và ca rao liên lĩ, Chúa đâu muốn con trở thành một kẻ nịnh nhân.
Chỉ sướt mướt và kêu la rên rỉ, Chúa đâu muốn con trở thành một kẻ mạt nhân.

Thân lạy Chúa làm sao con kết nối được giữa chúng với nhau là tùy thuộc vào ân ban của Chúa.
Không thể có một phàm nhân vương tội, lại thả lòng mặc sức phong lưu trong thánh sũng và trong chân lí.
Con biết vậy và đau khổ có phải là một Hồng Ân?
Vì đã có một lời kinh nguyện: '' lạy Chúa, xin cho con biết đau đớn vì tội lỗi...''

Kính lạy...
Lạy Chúa là Thiên Chúa của con,

7-9-2015
Ảnh minh họa từ Internet

Đau lắm





Thằng cháu trai nội lo lót được đi xuất khẩu lờ đờ, bố mẹ hắn có làm mấy mâm cơm đạm bạc mời anh em cật ruột liên hoan lên đường.
Cả nhà ăn uống vui vẻ, chỉ riêng có bà nội của hắn cứ ngồi ở góc nhà khóc thút thít.
Hắn thương bà nội lắm, hắn muốn được ở nhà với nội trong cái tuổi gần đất xa trời; hắn biết khi hắn đi xa, có thể ở nhà cái điều xảy đến với người già là lẽ tất nhiên, hắn thương nội trong giờ phút ấy, nhưng hắn lại phải ở xa quê. Hắn suy nghĩ miên man rồi cũng bỏ cơm lại ngồi bên nội.
Cặp mắt hoen mờ rớm lệ, nội nhìn hắn đăm chiêu, thương lắm mà không nói lên lời. Nội sờ vào bao áo vừa rách vừa sờn loay hoay mãi mới moi được vài trăm nghìn bạc giấy đưa cho đứa cháu yêu quý rồi lại khóc nức nở.
Hai bà cháu ngồi mãi cho tới khi trăng 19 đã bắt đầu nhô lên khỏi đỉnh núi trước nhà.
Những người anh em đến tiễn chân cũng bắt đầu chia tay ra về. Đêm nay hắn cảm thấy buồn và cô đơn, hắn cũng thút thít, những giọt nước mắt của chàng thanh niên tuổi cường tráng mới đau đớn lắm thay.
Tội nghiệp, bố mẹ nuôi ăn học 12 năm phổ thông và 4-5 năm đại học tốn biết bao ngần của cải. Con bò mà nội hắn gom góp giúp đỡ bố mẹ hắn làm vốn sinh kế cũng bay vèo theo cái bằng đại học của đứa cháu yêu.

Nội cứ thút thít, cứ tưởng cháu tôi ăn học nên người tốn kém vô vàn tiền của, ra trường kiếm được bát cơm bát cháo giúp đỡ mẹ cha.
Ai ngờ ở cái độ tuổi này hắn lại phải xa gia đình hàng nghìn cây số để kiếm bát cơm manh áo.
Hắn động viên nội, bà cứ yên tâm con đi mấy năm là về liền ạ.
Bà cứ ở nhà giữ gìn sức khỏe đợi ngày con về con sẽ cưới cháu dâu cho bà mừng mà. Nghe thằng cháu trai nói thế bà lại càng khóc to hơn.

Trời về khuya trong nhà chỉ còn hai bà cháu chưa đi ngủ.
Bà đưa tay lên thoa đầu cháu rồi nói: con đi lao động rồi về con nhá, chủ yếu là kiếm được đôi đồng gửi về phụ giúp bố mẹ. Con đừng đi đi mãi rồi trở thành nhà vĩ nhân, vĩ đại gì gì đó nghe con!

Ngoài trời trăng đã lên cao, hắn ngậm ngùi cho khỏi tiếng khóc ré lên, hắn muốn thét lên cho đỡ uất ức, mà không sao thét được.
Ánh trăng bàng bạc như muốn chia lòng với chàng trai trẻ, gió cũng bắt đầu nổi lên.
Một cảnh khuya, sao mà khuya khoắt đến thế?
Hắn ngữa mặt lên trời, nước mắt giàn giụa rồi thầm nguyện trong lòng!

9-7-2015

Ảnh minh họa từ Internet