-Đúng vậy em đang thất tình…
-Với niềng nào vậy?
-Người trong mộng, nhỏ này em không biết là ai?
-chưa gặp mặt, chưa tán tỉnh yêu đương; Không biết mặt nhau; Không biết ai sao lại thất tình được?
-Chuyện thật như bịa anh ơi! Nhỏ ấy đã gửi cho em hai mươi lá thư…
-Em có trả lời nhỏ không?
-Đã bảo em không biết nhỏ ấy là ai, sao trả lời thư được.Tội nghiệp nhỏ thật, nhỏ yêu em, mà không dám tỏ bày tâm sự trực diện, cứ đơn phương phát sóng tình.
-Bây giờ chúng ta thử làm một cuộc trắc nghiệm xem nhỏ ấy là ai ?
Em trao cho tôi hai mươi lá thư chúng tôi chăm chú đọc lần từng chữ, từng câu. Mỗi dòng, mỗi trang rất cẩn thận. Chúng tôi làm đi làm lại nhiều lần và cuối cùng đã vén được bức màn bí ẩn.
Tôi xin trích một lá thư, trong số hai mươi lá thư ấy; để bạn đọc tham khảo.
"Anh! Sao anh không viết thư cho em! Ngày gặp anh-quen anh cho tới hôm nay, tâm hồn anh luôn luôn đau khổ! Anh là người đàn ông vô tư và ngớ ngẩn nhất trên đời. Em ghét anh. Anh không chịu tìm hiểu và khám phá những điều mới lạ, em sẵn sàng làm miền đất hứa cho cuộc đời anh. Miền đất của em không đầy sữa và mật ong… Nhưng bù lại có đầy dẫy hương thơm cỏ lạ. Em sẽ là một E-VÀ không làm khổ A-ĐAM.
Gió mùa xuân nhẹ thổi, lộc biếc uốn mình tha thướt đung đưa, chuồn nghiêng nhẹ cánh bay thong thả, mây vắng, trời cao xanh biếc xanh. Em một mình thơ thẩn, em một mình cô đơn, lúc này tâm hồn em vô cùng trống trải, em chỉ nguyện ước một điều. Được nhìn thấy mặt anh, để gọi hai tiếng anh yêu!
Anh! Em yêu anh rất nhiều, càng yêu, em càng đau khổ. Còn anh cứ khuất dần trong nắng gió cô liêu, ở nơi xa anh có biết trái tim em đang vỡ ra từng mảnh vụn, anh bảo anh rất yêu đời, yêu người. Sao anh chẳng chịu yêu em.
Đồ con khi. Hỡi anh, người con trai ấy… Sao anh lại có mặt trên trái đất này để làm khổ đời em. Hai mươi lá thư em gửi đúng tên, địa chỉ rõ ràng… Có nhiều đêm trăng sáng tỏ giữa trời xanh hiền dịu, trái tim em mách bảo, anh đang đọc thư em. Anh đọc thư em, rồi ém luôn một thể, anh là cái xác vô hồn.. Sao không trả lơi em?
Anh! Đã nhiều lần em định cất bước đi tìm anh, nhưng lại sợ đánh mất dung-hạnh của một người con gái. Em đã tưởng tượng trong đầu, em sẽ được gặp anh, nắm tay anh rảo bước trên quảng đường dài vắng vẻ, lúa tốt xanh rờn, gió chiều xuân nhẹ thổi, hoa đua sắc khoe hương. Nghỉ đi, nghỉ lại em quyết định không đi. Vì em là phận nữ nhi hèn yếu, lại là con gái độc nhất trong nhà.Vắng em một ngày, ông bà em thao thức; không thấy em một ngày, bố mẹ em ăn không ngon miệng.
Anh! Cho em được mỗi chiều, mỗi đêm thầm gọi hai tiếng anh yêu. Anh là người em yêu nhất trên đời. Bởi nơi anh thừa chất đống những điều em thiếu. Bạn em, thường bàn tán về anh là người con trai có cánh cửa trái tim rộng mở; Sao anh lại cản đường không cho em được bước vào trong?! Em muốn được đến để ngửi mùi hương và khám phá nguồn cảm hứng chết người trong trái tim anh đấy.
Anh! Sao trời lại sinh ra anh hoàn chỉnh vậy, anh có tâm hồn, có gương mặt và phom người hấp dẫn từ đầu đến chân. Cho em nói nhỏ câu này, anh cân đối, không chệch chuẩn tỉ lệ vàng quốc tế… Nói vậy. Chứ đừng có sướng lên khi được em khen, sướng run lên rồi lại làm kiêu với em thêm đó. Anh là thủ phạm làm mền lòng bao kẻ liễu yếu đào tơ, đã hèn yếu lại thêm dại khờ vì sắc. Em biết, anh không đáp lại sóng tình em đã phát ra, em muốn quên anh, sao mà không thể nào quyên được. Bụi hồng trần như đã ngấm vào, thành máu thịt trong em. Em đau khổ, con anh hờ hững. Tâm can em mòn mỏi, thân xác em rả rời! Bởi em đã gửi cả tâm hồn em, một cách đơn phương nơi anh. Anh! một con người ích kỷ.Em vẫn tháng ngày mòn mỏi yêu anh".
Em chú ý hai mươi lá thư thường lặp lại những cụm từ như sau đây.
-Tâm hồn em luôn luôn đau khổ/20 lần.
-Anh là người con trai vô tư và ngớ ngẫn nhất trên đời/15 lần.
-Em ghét anh/18 lần.
-Lời văn có hồn thơ 15 đoạn.
-Em yêu anh rất nhiều/20 lần.
-Anh là đồ con khỉ/10 lần.
-Sao anh có mặt trên trai đất này/20 lần.
-Anh là cái xác vô hồn/12 lần.
-Sợ đánh nhất dung hạnh 7/lần
-Em là phận nữ nhi hèn yếu 3/lần
-Em là người con gai độc nhất trong nhà 3/lần
- Nguồn cảm hứng chết người trong trái tim anh 10/lần
-Em là phận liễu yếu đào tơ 9/lần.
-Bây giờ em hãy dùng kết quả thuật toán này, để kiểm nghiệm xem người con gái nào khi tâm sự với em thường dùng những cum từ…
Một tuần sau em đến gặp tôi, với nét mặt rạng rỡ ánh mắt hấp háy cười.
-Anh ơi! Cái Trân bạn học với em hồi trung học phổ thông.
-Bây giờ Trân ở đâu?
-Nhỏ cũng mới ra trường cùng năm với em.
-Em học khoa Kiến Trúc còn nhỏ học khoa ngữ văn Sư Phạm. Nhỏ yêu em, em cũng âm thầm yêu nhỏ. Hai chúng em không dám thổ lộ tâm tình thẳng thắn với nhau. Em yêu, nhưng em không dám viết thư; còn Trân đau khổ viết thư cho em nhưng không dám ký tên vào.
-Giờ em định làm sao, nhỏ nó yêu em thật đấy? Trân là người con gái đoan trang, em cưới Trân em sẽ có một người vợ dễ thương. Con em, có một người mẹ thông minh. Hiền dịu-nết na. Cuộc đời em sẽ hạnh phúc. Anh chúc mừng em…
-Em không có ý định xây dựng gia đình.
-Trai khôn lấy vợ gái ngoan lấy chồng. Em định ở vậy suốt đời được sao? Anh thách em đấy.
-Không. Em định đi ấy…
-Em đi dâu cũng phải xây dựng gia đình.
-Em đi con đường mà một số người đời cho là dở hơi ấy… Anh hiểu.
-vậy em phải trả lời nhỏ một lá thư.
-Thôi anh. Để vậy. Giả làm như mình không biết chuyện gì có lẽ hay hơn.
-Không được. Với trình độ ấy, Trân sẽ biết em nhận thư Trân mà vô tâm, vô cảm không chịu trả lời.
-Thôi được, em nghe anh. Em sẽ viết thư
-Ối trời ơi! Em đã dính vào yêu đâu, biết viết thư làm sao?
-Nghĩ sao viết vậy, miễn là chân thành.
-Nhỏ viết thư bày tỏ tình yêu với em. Em không viết lại, nhỏ dỗi em, nên đã viết lá thư thứ hai mươi với lời hờn giận đó sao. Em cứ căn cứ vào thư nhỏ gửi mà viết lại, nên nhớ cũng đừng ký tên vào.
Em hí hoáy một hồi rồi trao cho tôi xem…
"Em. Người con gái không tên. Hai mươi lá thư em gửi anh đều nhận được. Em đã làm cho trái tim anh run lên đau khổ. Em nói rằng: "Em đau khổ vì em đã gặp anh, vì anh có mặt trên đời. vì nụ cười, vì ánh mắt, phom người anh hấp dẫn. " Như vậy, sự có mặt của anh trên cõi đời này, là bất hạnh cho em ư?
Hỡi em. Người con gái đáng yêu, có trái tim rực lữa; Lặng thầm thương nhớ đơn phương. Anh thú thật, anh yêu em rất nhiều; ba năm trung học, bốn năm đời sinh viên, em lặng lẽ và đơn phương đau khổ; sao em không tỏ bày tình cảm khi giáp mặt, bên anh? Mỗi khi gặp em trái tim anh rạo rực, còn em cứ lạnh lùng như sương-gió mùa đông. Em yêu thương âm thầm, em viết thư tỏ bày tâm sự, gửi gắm tâm hồn vào con chữ, câu văn. Đêm đêm, ngồi đọc thư em. Sóng điện tình báo cho anh biết, trái tim em tan nát. Em có biết rằng tâm hôn anh khô héo vì em. Hai mươi lá thư của em, như hai mươi mũi tên xuyên thẳng vào trái tim anh đấy. Cho anh nói nhỏ câu này, anh ghét em, hỡi người con gái ấy. Sao giữa cuộc trần này em yêu một mình anh. Anh đã âm thầm trắc nghiệm lại phong văn nói chuyện của em, đem đối mã với những lời em viết trong thư.
Trân! Khi anh biết người con gái ấy chính là em. Anh đã sống trong cảnh hằng đêm ôm thư em rơi lệ. Anh giận em, bởi em viết thư sao không ký tên vào. Em giống như đài phát thanh thời chiến. Thính giả bắt được tín hiệu, nhưng không biết nó phát từ đâu. Anh đã làm bạn, chơi thân với nhiều cô gái, nhưng trái tim tình luôn gửi gắm vào em.
Em. Trân! Anh biết có rất nhiều người con trai lịch lãm, đang từng ngày đau khổ vì em. Em hãy hướng lòng về người con trai khác, đừng đêm đêm rơi lệ vì anh. Trân! Đã bảy năm qua sóng tình yêu em phát, làm nát tan cả hai trái tim xanh. Anh chân thành nói với em lời chia tay đau khổ, giọt máu hồng đang rỉ-rịn trong tim.
Anh không thể là người yêu em được. Anh nguyện suốt đời tôn trọng trái tim em. Cho anh được làm người anh trai em nhá, em có nhận lời làm em gái anh không? Anh hứa sẽ giới thiệu cho em một chàng trai tuấn tú, có tâm hồn quãng đại-bao dung.
Thôi đi em! Ta chấm dứt từ đây! Bao thương nhớ xin gửi vào mây gió; quỳ gối nguyên cầu cho năm cuốn bay đi! Hỡi trời cao, hỡi đất dày, hãy phát ra luồng từ trường cực mạnh, làm nhiễu sóng tình của hai trái tim đau. Anh cầu mong cho em có một người chồng hạnh phúc, trọn cuộc đời này yêu dấu một mình em,"
Anh của em.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét