Em tôi ơi
Em là người tu sĩ
Dâng cuộc đời mình phục vụ tha nhân
Có khi em nguyện cầu trong nước mắt
Khóc cho đời mà héo hắt con tim
Nhưng chính em cũng là kẻ đi tìm
Niềm an ủi trong Chúa Trời hằng hữu
Đường trần ai bước muôn vàn khúc khuỷu
Dơ bẩn đến điên cuồng
Cám dỗ điên cuồng
Làm hư hoại thế nhân
Em rảo bước trên đường trần gian ấy
Hỏi tránh sao khỏi vướng bụi thế trần
Hỡi thế nhân xin đừng có phân vân
Đừng mắng nhiếc chân tay em ''lầm lụi''
Em tôi ơi
Nhiều khi em buồn tủi
Vì cô thân ‘’đơn chiếc’’ giữa đời
Nhưng em ơi
Em có một Chúa Trời
Đấng thấu tỏ muôn phận đời dương thế
Em bước đi giữa trần ai dâu bể
Lau giọt sầu cho mỗi kiếp phàm nhân
Ngưỡng mộ em
Ngưỡng mộ một tâm hồn cao cả
Anh thì thầm cất tiếng Ave
Jos:Trần Đăng Khoa
1-9-2015

