Chủ Nhật, 24 tháng 4, 2016

Em ơi



Em bước về đâu giữa thế trần
Mà hồn vương vấn gió phù vân
Ngát mùi hương lệ bên dòng lệ
Điểm thắm đất trời giọt thế nhân

Ảnh minh họa từ Internet



Lạy Chúa con đây


Con sốt sắng trong chiếc áo muôn màu sắc đủ loại
Suốt cả sáng, cả chiều luôn cầu khẩn Thánh Danh
Chúa quá đổi yêu con, vì tâm hồn chân thật
Có những sáng chiều chẳng biết Chúa nơi đâu.
Thân lạy Chúa đấng khôn ví nhiệm mầu
Thương con với, nắm tro tàn tội lỗi.

                                                  22h/24/4/2016


Chúa xót thương loài người

Phần I
"Lạy Chúa, xin đừng trách mắng con khi trong cơn thịnh nộ, 
đừng sửa trị con khi nổi giận lôi đình....
Xin đoái thương, này con đang kiệt sức, 
chữa lành cho vì gân cốt rã rời.
Tv.6.2-3.
Năm thánh lòng thương xót Chúa đưa ta về trong sâu thẳm tình yêu vô hạn, của trái tim luôn cháy lửa tình yêu. Thiên Chúa yêu thương loài người quá đỗi, nhờ tình yêu vĩ đại ấy mà nhân loại hôm nay, ngày một trưởng thành hơn.
Trong tình yêu của Thiên Chúa ba ngôi, không có ngòi bút nào có thể trở nên diễn đạt một cách hoàn chỉnh. 
Vì vậy, xin được có một vài suy tư, chỉ riêng về Ngôi Hai Thiên Chúa làm người.
I/ Phải chăng có một sự “yếu đuối” trong lòng đấng hay thương xót
1/ Một Thiên Chúa "yếu đuối".
Dưới lăng kính văn hóa của những nền văn minh nhân loại từ nam đến bắc, từ đông sang tây, đều có chung một góc nhìn tương đối, đó là không ca ngợi giọt nước mắt đàn ông. 
Đối với văn hóa của người xứ mặt trời mọc, đã là đàn ông thì không được khóc. 
Người Nhật Bản cho rằng: không có sự yếu đuối nào đáng bị chê bai cho bằng sự yếu đuối khi người đàn ông rơi lệ. Một trang tu mi nam tử là không được tuôn sầu giọt lệ trước mặt tha nhân. 
Quan điểm chung của người Á châu, khi một người đàn ông rơi nước mắt là biểu hiện của một tâm hồn bi lụy. Tuy nhiên không ai cấm trang nam nhi nhỏ lệ, nhưng người ta hay nói đàn ông khóc nước mắt chảy vào trong. 
Nói vậy, chỉ có đàn bà con gái mới được khóc ư? Bẩm sinh mà tạo hóa ban tặng cho người phụ nữ, giọt nước mắt như một thứ vủ khí tự vệ sinh tồn.
Dầu vậy, có khi một người con gái mủi lòng cũng đã từng bị người con gái pha dèm một cách cưng nịnh.
Trong truyện Kiều Nguyễn Du viết:
“Vân rằng: “Chị cũng nực cười, (105)
Khéo dư nước mắt khóc người đời xưa!”
Trong chuyện kể về nhân vật Lã Bất Vi một thương gia giàu có đời nhà Tần Trung Quốc cổ đại, tác giã đã nhiều lần đề cập đến nỗi niềm của chàng trai họ Lã, xao xuyến với người con gái sau này đã trở thành vợ của Tần Thủy Hoàng.
Thơ rằng: 
“Trái tim đá chưa một lần chiến bại
Bỗng ngập ngừng trước giọt lệ giai nhân”
Khi đã làm một con người thì không ai, không thể là không tuôn rơi giọt lệ trước một nỗi xót xa lòng, không phân biệt trẻ hay già, trai hay gái con người ta đều bùi ngùi trong kiếp phàm nhân.
Và đây là những giọt nước mắt huyền nhiệm.*
Đức Giê su ki tô đã rơi lệ trước mặt người Do Thái,* 
Thánh Kinh đã tường thuật trong tin mừng của thánh sử Gioan**:
"Khi đến gần Ðức Giêsu, cô Maria vừa thấy Người, liền phủ phục dưới chân và nói: 
"Thưa Thầy, nếu có Thầy ở đây, thì em con đã không chết "Thấy cô khóc, và những người Do thái đi với cô cũng khóc, Ðức Giêsu thổn thức trong lòng và xao xuyến. 
Người hỏi: "Các người để xác anh ấy ở đâu?" 
Họ trả lời: "Thưa Thầy, mời Thầy đến mà xem". 
Ðức Giêsu liền khóc***. 
Người Do thái mới nói: "Kìa xem! Ông ta thương anh Ladarô biết mấy!" 
Ga. XI, 32-36.
Vì thế, khi tôi xin được tạm dùng cụm từ ''yếu đuối'' (chứ không phải yếu hèn) trong “ “ nháy, để diễn đạt lòng thương xót Chúa của Thiên Chúa, cũng chẳng có gì quá đáng để bị gọi là từ ngữ phàm ngôn.
2/ Phải chăng Ngôi Lời Nhập Thể là một Thiên Chúa bận tâm*
Trước những lời trách yêu của hai người chị gái Lagiaro, Đức Giêsu đã thực sự mủi lòng.
**Cô Mátta nói với Ðức Giêsu: "Thưa Thầy, nếu có Thầy ở đây, thì em con đã không chết.
**Cô Maria nói: "Thưa Thầy, nếu có Thầy ở đây, thì em con không chết".
Ga. XI. 21 và 32
Kinh Thánh còn cho biết một cách sâu xa hơn về sự "yếu đuối'' của Ngôi lời nhập thể: trong cuộc thương khó Chúa Giê su 
Tại vườn Ghết-sê-ma-ni, thánh sử Mác cô đã trình thuật như sau
"Sau đó, Ðức Giêsu và các môn đệ đến một thửa đất gọi là Ghếtsêmani. 
Người nói với các ông: "Anh em ngồi lại đây, trong khi Thầy cầu nguyện".
Rồi Người đem các ông Phêrô, Giacôbê và Gioan đi theo. 
Người bắt đầu cảm thẩy hãi hùng xao xuyến.
Người nói với các ông: "Tâm hồn Thầy buồn đến chết được.
Anh em ở lại đây mà canh thức".
Người đi xa hơn một chút, quỵ xuống đất mà cầu xin cho giờ ấy rời khỏi mình, nếu có thể được.
Người nói: "Ápba, Cha ơi! 
Cha có thể làm được mọi sự, xin tha cho con khỏi uống chén này. 
Nhưng xin đừng theo ý con, mà xin theo ý Cha".
Rồi Người trở lại, thấy các môn đệ đang ngủ, liền nói với ông Phêrô: "Simon, anh ngủ à ? Anh không thức nổi với thầy một giờ sao? 
Mc. XI.32-38
Thiên Chúa xuống thế làm người đã bị sự đau khổ và cái chết làm cho lo lắng đến độ toát mồ hôi máu chảy ra. 
Trong cơn đau khổ tột cùng, có cảm giác như bị Chúa Cha ruồng bỏ, Đức Giêsu đã có vẻ ''cậy nhờ'' vào sự ủi an, chia sẽ của các tông đồ. 
Trong nhóm 12, kẻ nhát gan, người tham lam tiền bạc, kẻ hám lợi danh quyền.
Chỉ có Phê rô dám đứng ra bảo vệ thầy mình, giơ đao lên chém đứt tai tên đầy tớ...Do Thái. 
Trong đêm khổ nạn Ngài đã thốt lên: các con không thức với thầy được một giờ sao"?
Qủa thật, Ngôi hai xuống thế làm Người, đã mặc lấy kiếp phàm nhân một cách trọn vẹn.
Thánh kinh còn cho chúng ta tiếp cận sâu hơn, về một Thiên Chúa mang cả nỗi niềm nhân loại trong lòng. 
Tôi không thể hiểu được điều này. Khi ấy, các môn đệ đang vây xung quanh lấy Ngài, mà Ngài vẩn cảm thấy có một điều gì đó và đã lên tiếng hỏi Phê rô: 
“này Simon con có yêu mến thầy không.
Đức Giê su không chỉ hỏi một lần, mà Ngài hỏi đến ba lần như thế: ‘’ này Simon con có yêu mến thầy không’’? Phê rô cảm thấy buồn vì thầy hỏi tới ba lần câu ấy và ông đã thưa: “Thưa thầy, Thầy biết rõ mọi sự; Thầy biết con yêu mến Thầy’’.
Qua đây, cho chúng ta thấy Thiên Chúa thương xót loài người vô hạn, với một lòng thương xót mà ta không thể nào diễn đạt. 
Để thương xót loài người một cách trọn ven, Thiên Chúa đã mặc lấy xác phàm như chúng ta, để thấu tỏ tận tường nỗi yếu hèn mà kiếp phàm nhân mang nặng.
Một thiên Chúa “yếu đuối’’đã rơi rơi lệ trước cái chết của một phàm nhân,
Một sự “yếu đuối” thánh thiện đến vô cùng, chỉ có trong Thiên Chúa và không có ở bất kỳ nơi một thần linh nào khác. 
Giọt nước mắt Chúa Giê su khóc thương Lagiaro, đã trở nên thần dược chữa lành, xoa dịu nỗi niềm của muôn kiếp phàm nhân.
Nói rằng: giọt máu cực Thánh Chúa, đã chảy ra trên đồi canve trong chiều khổ nạn thì cũng có giọt mồ hôi máu cực Thánh, chảy ra trong vườn Gietsimani. 
Cũng vậy, giọt nước mắt yêu thương của Đức Giê su rơi xuống tại làng Betania, là giọt nước mắt cực Thánh cứu rỗi nhân quần. 
Giọt nước mắt của Đức Giê su, không phải là giọt nước mắt của người đàn ông bi lụy, như quan niệm của thế gian.
Thiên Chúa đã khóc thương loài người, loài người cũng phải xót xa mà khóc thương lại tình yêu của Chúa. 
Hai dòng lệ gặp nhau và trổ sinh bông trái trong nguồn ơn cứu độ.
Xin hỏi, vậy lấy cái gì để định lượng mà biết về lòng thương xót Chúa đối với con người. 
Có một người đã kể câu chuyện: Người con trai kia, khi thua bạc đã về nhà kề dao vào cổ mẹ mình để lấy tiền, bị mẹ phản đối dữ dội, anh ta đã ra tay giết bà. Khi người mẹ được xóm làng cứu sống, còn người con trai bị cảnh sát nhốt tù. 
Một hôm có người hỏi: trong những đứa con của bà, lúc này bà thương đứa nào nhất. Người mẹ đã trả lời:” tôi thương nhất là đứa con đang bị nhốt ở trong tù”.
Ôi trái tim người mẹ khoan dung, yêu thương rộng lớn đến vô cùng.
Thiên Chúa đã làm người, vì yêu thương nhân loại. Yêu đến mức không thể nào diễn đạt, tình yêu ấy đã bao quát trong Người cả trái tim người mẹ và sự cứng rắn tình yêu sửa dạy của người cha.
Chúa không đứng đó để phán một lời mà làm nên mọi sự trong tình yêu cứu chuộc. Nhưng Chúa đã nhập thể làm Người để nên trọn vẹn trong tình yêu Thiên Chúa.
3/ Chúa có cần loài người chúng ta thương xót Ngài không?
Một câu hỏi ngớ ngẫn mà tôi đưa ra đây thật buồn cười. Tôi không thể diễn đạt điều này, nhưng tôi có thể mượn lời Thánh kinh để đem ra biện giải
a/“các con không thức với thầy được một giờ sao?’’
Mc.XIV,37-38).
b/Simon con có yêu mến thầy không?’’
Ga.XXI.15-19
c/Người hỏi các môn đệ: "Người ta nói Thầy là ai?" 
(Mc VIII,27-35)
Đến đây xin muốn được nói rằng: Chúa xót thương loài người vô cùng, vô hạn.
Loài người không thể xót thương Thiên Chúa như Chúa đã xót thương ta, nhưng loài người phải mến yêu Chúa để đáp lại tình yêu của Ngài đối với chúng ta.
Chúa yêu thương loài người đã mặc lấy xác thân hèn yếu.
Loài người yêu mến Thiên Chúa là muốn được trở nên thánh thiện để được ở gần bên Thiên Chúa hơn.

16/02/2016

(còn nữa) tiếp phần II

Chuyện xưa và chuyện nay



Chuyện xưa và chuyện nay

Khi tôi còn nhỏ, bố tôi thường kể về tuổi thơ của cha Matthêu Vũ Khởi Phụng cho tôi nghe....
Ngày ấy, những năm tháng trước và sau cải cách ruộng đất, ông bà Vũ Thế Hùng đã bị đưa về ''ở tạm'' nơi làng xóm quê hương yêu dấu của tôi. Nói là ở tạm nhưng có người nhà nước quản lý. Ông Vũ Thế Hùng thân sinh của cha Vũ Khởi Phụng là một luật sư được đào tạo, tốt nghiệp ở nước ngoài và đã làm quan tri phủ ở Thanh Hóa.
Ông bà dựng một túp lều trên đất nhà hàng xóm, cận kề bên ngôi nhà ngói, xây tường 5 gian của nội tôi.
Sự thân mật của chúng tôi với ông bà Vũ Thế Hùng là bắt đầu từ đó.
Ngày ấy chưa có nhà thờ, nên mọi việc phụng vụ đều diễn ra trong nhà nội tôi. Nghiễm nhiên, ngôi nhà của ông nôi tôi đã tạm thời trở nên nhà nguyện trong một thời gian dài trên 10 năm cho bà con giáo hữu. vì thế ông bà Vũ Thế Hùng chiều nào cũng sang nhà nội tôi cầu nguyện.
Cũng trong thời gian ấy ở quê tôi có có một cặp ông bà rất đạo đức tên gọi là cố Ký Mỹ, chiều nào cũng đến nhà nội tôi cầu nguyện với ông bà Vũ Thế Hùng. (cố Ký Mỹ có 10 người con, người con trai út còn sống hiện nay tròn 103 tuổi).

Đến năm 1960 giáo họ quê tôi xây xong nhà thờ (nhà thờ được xây dựng trên nền đất của ông bà Trùm Yên dâng cúng, khi ấy cha già Ngân chánh xứ và bà con trong giáo họ đã quyết định lấy tên ông bà nội tôi và ông bà cố Ký Mỹ ghép lại đặt tên cho giáo họ là họ Yên Mỹ. Sáng kiến này là có sự góp ý của ông Vũ Thế Hùng.
Nhiều lần tôi đã đến thăm cụ ở 36 Trần Hưng Đạo Hà Nội, cụ nói với tôi rất muốn về Yên Mỹ một lần thăm lại những người thân yêu. Nhưng tuổi già sức yếu, muốn lắm mà không biết làm sao được. Cụ ông nói với tôi, nhớ ông nội của con lắm(Ông Bà Trùm Yên), ước chi được về thắp cho ông bà một nến hương. Cụ nói nếu về sẽ có cha Phụng cùng về, nhưng những mong ước của ông bà và của chúng tôi không bao giờ được thực hiện vì tuổi già sức yếu.
Ông bà thường gửi lời thăm hỏi tới những người thân yêu, trong đó có anh Đôn, anh Thứ, con cháu ông Bộ cháu và nhiều người khác. Đại đa số họ đã trở thành người thiên cổ. Chỉ duy có anh Đôn ( gọi là cố Hưởng) mới qua đời trên độ tuổi 90.

Và hôm 14/3/2016 người con gái thứ 3 của ông bà nội, là em ruột của bố tôi đã dâng cúng một qủa chuông cho nhà thờ họ Yên Mỹ với số tiền là 350.000.000(ba trăm năm triệu đồng).

Việc cúng chuông diễn ra thật đơn giãn, hôm ấy tôi và Joseph Mai Huy về thăm nhà thờ quê hương Yên Mỹ đang trên đường đi ra thì bà O gọi tôi lại và nói: con đúc cho O.... quả chuông thật kêu và thật to để O cúng cho nhà thờ họ ta, như ý của con đã xin.
Tôi nói muốn to và đẹp thì hết khoảng trên ba trăm triệu. O quyết định ba trăm năm mươi triệu. Tôi liền ok ngay.
Đây là quả chuông mà tôi đã nhã ý xin, nằn nì O ruột tôi gần nhiều rồi, nay mới thành hiện thực
Tạ ơn Chúa trong mọi sự, mọi nơi, và mọi lúc.


Trong chân Ngài lạy Chúa


Trong chân Ngài lạy Chúa

Lạy Chúa, con chỉ là một Kito hữu thảo dân. 
Con sống giữa đời mà tấm thân như ngang bằng ngọn cỏ. 
Chúa đã biến con thành quả bóng trong bàn chân của những đứa trẻ thơ. Chúa biến con thành quả bóng trong chân đồng loại. Chúa đã để họ đá con lăn lóc khắp mọi nơi.
Có nhiều khi quả bóng đời con lăn trên phân tro, cát bụi, Chúa cũng chẳng đoái hoài. Chúa chẳng rửa sạch con mà lại tung ra giữa sân cho bọn trẻ và người ta đá tiếp... và cá nhau bên thắng bên thua.
Chúa ngồi xem bóng đá và hoan hô như một Người ba phải, bên nào thắng Chúa cũng vỗ tay. Sau trận bóng họ tung mình chúc nhau bia rượu, Chúa để con một mình nằm im lìm lặng lẽ ở xó góc sân. 
Kết thúc một cuộc vui chẳng có ai đoái hoài đến con. Chúa cũng vậy, để mặc con trơ trọi rồi đi lo việc khác. 
Nhiều khi con định thốt lên cho đã.
Thôi thì :
''Trong chân Ngài, lạy chúa con xin phó thác hồn con''.
Người ta dùng cụm từ ơn Thiên Triệu, ngắm vào đọc lên cảm thấy nó đẹp lắm thay. Nhưng kỳ thực con cảm thấy quyền uy Chúa không thần linh nào sánh nổi.
Chúa đã ''điểm mặt chỉ tên'' và bắt một số chúng sinh đi vào hàng Mục Tử.
Những ai đã bị Chúa liệt kê, đố anh nào chạy thoát. 
Quyền uy Chúa thật cao cả, thế mà nhiều khi ''cây gậy và củ Cà Rốt'' Chúa vẫn cứ lấy ra dùng....
Chúa cho con rồi lại lấy của con, lấy của con rồi mang đi cho người khác. Hỏi lòng, con không giận Chúa sao được.
Con biết rằng Chúa vẫn yêu con.
Thôi thì thân lạy Chúa.
Đời con như quả bóng không đánh số. không được mang ra đá trên sân cỏ, nhưng vẫn còn trong bàn chân của đám trẻ bên đường.
Và cứ thế Chúa để cuộc đời con lăn như quả bóng đến bao giờ...?
Biết rằng Chúa chẳng có cần chi con.
Trong chân Ngài,
lạy Chúa con xin phó thác hồn con.
Chúa nhật tới, ngày lễ Chúa Chiên Lành, chúng ta cùng cầu nguyện cho ơn Thiên Triệu.


02h sáng 11-4-2016

''Phép lạ'' trong tương lai


         
           Vỡ Hoang Hư Cấu

Chuyện ngắn
Chuyện khoa học viễn tưởng
Một hôm có một vị tu sĩ ẩn tu kêu lên Chúa một cách thảm thiết. Chúa ơi, Chúa có thấy nhân loại đang bước vào thời điểm một cuộc chiến tranh thế giới mới.
Họ lên kế hoạch đoạt mạng lẫn nhau bằng bom Nguyên Tử và tàn phá trái đất này bằng những quả Bom?
Vị tu sĩ ngước mắt lên trời khóc sướt mướt, Chúa hiển dung và nói: con đừng lo, ta biết tâm hồn con đau khổ và yêu mến nhân loại biết nhường nào.
Vị ẩn tu lại nói tiếp: thế Chúa có nhậm lời cầu nguyện của con không?
Thiên Chúa im lặng hồi lâu và một thiên thần trẻ thơ đứng ra nói thay Thiên Chúa.
Thầy cứ bình an. Chúa sẽ làm cho những quả bom trở nên sỏi đá, chúng sẽ bị câm lặng khi còn nằm ở trong kho.
Chúa sẽ ban cho nhân loại những nhà khoa học mới, họ chế ra những đầu đạn và những quả bom Tia. Những Tia này sẽ cắt đứt các mối liên kết hóa học giữa chúng khi quả bom chưa nổ, và chúng trở nên vô dụng trên mặt địa cầu.
Thiên thần nói tiếp: cũng như Chúa đã làm cho nhân loại không liên kết với nhau bằng ngôn ngữ được, chúng chẳng nghe thấu được nhau nói và chúng chẳng hiểu thấu nhau.
Ngươi hãy cậy trông và luôn kêu cầu lên Chúa vì chẳng có việc gì mà Thiên Chúa không làm được.





YD-18-4-2016





Ảnh từ Internet

Hình ảnh có tính chất minh họa

Suy tư

Trời đà giữa độ xuân sang
Chờ bông gạo nở rực làng nắng lên 
Ánh xuân phủ kín bậc thềm
Hoa rơi phủ kín lối êm đi về
Hiên nhà vương nắng đê mê
Giọt sương mai cũng tái tê nỗi lòng.
Chim khôn biết tránh cành cong
Người khôn âu cũng chạnh lòng suy tư
Góc trời lồng lộng đầy dư
Suối lòng một tấc tâm tư tháng ngày 
Cho dù đất mỏng trời dày
Biết đâu muôn nỗi tháng ngày chờ mong
Ngẫm xem muôn sự giữa dòng
Thốt lời đã hẹn tấc lòng đã suy

18-3-2016


Góc suy tư (bé nhỏ) về nguyên tổ loài người

Có nhiều luận định về ''ý niệm'' tạo dựng loài người. Thời trước người ta tin vào Kinh Thánh như một luận định đúng của loài người bởi mạc khải Thần linh, xem sự tin của người xưa có tính chất đứng vững trong nguồn cậy trông vào Chúa. Từ khi khoa học phát triển và học thuyết Charles Robert Darwin mọc lên, đó đây trong xã hội loài người đã nẩy sinh sự nghi ngờ về bản tín của mình. Người ta bắt đầu xê dịch về sự tuyên tín có tính cách đối phó trước một luồng gió mới (Charles Robert Darwin).
Đã có nhiều diễn giã và nhiều tác giã đi đến lập luận (mơ hồ luận thuyết) về sách Sáng Thế. Người ta đã chèo lái lời Chúa cho phù hợp có tính sản phẩm hoàn cảnh chiều theo lập luận thế gian xa rời Kinh Thánh. 
Cũng bắt đầu từ đó mà cụm từ huyền thoại được dùng khi nói về Ông Bà nguyên tổ loài người. Rồi từ đó cụm từ Thiên Đàng và Địa ngục được biện giải như là một tình trạng, nó không còn là một trạng từ chỉ nơi chốn (Thiên Đàng, Hỏa Ngục) nữa. Sự biện giải chạy theo thói nghĩa của các phong trào học thuyết loài người, sẽ đưa nhân loại đi đến những nhìn nhận sai lầm trong tương lai về tôn giáo. 
Nếu nói rằng: sự sáng tạo loài người trong Kinh Thánh là một ý thức về tạo dựng theo ngôn ngữ loài người, thì chúng ta đã đánh mất căn tính về Thiên Chúa Toàn Năng và cũng dẫn đến nghi ngờ căn tính ''tôi tin xác loài người ngày sau sống lại''. 
Nếu nói: sự tạo dựng loài người trong sách Sáng Thế là một huyền thoại cổ điển, thì cũng có thể đi đến để nói: '' tôi tin xác loài người ngày sau sống lại'' cũng là một huyền thoại tương lai.
Từ đó các trào lưu chống tôn giáo (Tam Điểm) có lý khi nói: Chúa Giê Su cũng là một nhân vật ''huyền thoại''. Người ta đã cố gắng xây dựng 
một tập đoàn khảo cổ học nhằm mục đích tìm hiểu về các nền văn minh cổ đại bị vùi lấp... . Cũng từ đó người ta cố gắng hết sức truy tìm về sự thật của Chúa Giê Su cho mục đích của họ.

Kiểu lập luận về nguồn gốc loài người và lập luận về Thiên Đàng, Hỏa Ngục hiện nay. Có thể đang bị rơi vào tình trạng vô thần duy vật lý tính. 
Nếu nói: duy vật biện chứng tình cảm không có đất sống trong thế giới hiện nay (con người sáng tạo ra Thượng Đế), thì duy vật biện chứng lý tính có thể đưa con người rời xa Thiên Chúa một cách ''khôn khéo'' hơn. 
Xem ra chiều hướng duy vật biện chứng lý tính sẽ là trào lưu chống tôn giáo trong thời đại hôm nay.

Để đi đến một một góc nhìn bé nhỏ có chiều kích xoáy trôn ốc, rồi tiếp diễn sự lan tỏa từ a-b và b-a.

Hình ảnh từ Internet có tính chất minh họa

Nắng đã chớm lên rồi

Tôi đã trọn lời nguyện ước với ông bạn già rồi đó (Hung Nguyen Tien).
Chiều nay 14-3-2016, bố con chúng tôi...đã về viếng mộ cụ Nguyễn Du (danh nhân văn hóa thế giới) và đã thắp hương, nến đọc kinh cầu nguyện cho cụ. 

Chúng tôi đã nói lên lời trước nấm mồ của cụ : 
''Chúa là đấng rộng lòng thương xót, 
Chậm bất bình và giàu đức khoan dung.
Vì thế chúng con cả dám nài van, xin Chúa đừng chấp tội... mà đưa linh hồn cụ Nguyễn Du về trong ánh sáng bất tử của Ngài. 
Ứơc chi trong thế hệ mai sau, có một người con đất Việt lại viết lên được những áng văn chương đạt độ tuyệt bút thế trần. 
Người đó sẽ viết về cuốn Tin Mừng nhất lãm Chúa Ki Tô bằng bút pháp hành văn lục bát. Cụ có linh thiêng khi ở trong nguồn ân phúc của Chúa, xin hãy bầu cử cho chúng con như lời chúng con đã cầu xin.
Bấy nhiều kinh nguyện và những lời nguyện ước của chúng con đã thốt nên lời, nhờ Đức Kito Chúa chúng con Amen!''

''Ngày xuân con én đưa thoi,
Thiều quang chín chục đã ngoài sáu mươi
Cỏ non xanh tận chân trời
Cành lê trắng điểm một vài bông hoa''
.....................
''Trông theo nào thấy đâu nào
Hương thừa dường hãy ra vào đâu đây.
Một mình lưỡng lự canh chầy,
Đường xa nghĩ nỗi sau này mà kinh.'' 
......................
''Biết duyên mình, biết phận mình thế thôi !
Nỗi riêng lớp lớp sóng dồi,
Nghĩ đòi cơn lại sụt sùi đòi cơn.
.....
Cớ sao trằn trọc canh khuya,
Màu hoa lê hãy dầm dề giọt mưa ?
Thưa rằng: Chút phận ngây thơ,
Dưỡng sinh đôi nợ tóc tơ chưa đền.
Buổi ngày chơi mả đạm Tiên,
Nhắp đi thoắt thấy ứng liền chiêm bao.
đoạn trường là số thế nào,
Bài ra thế ấy, vịnh vào thế kia.
Cứ trong mộng triệu mà suy,
Phận con thôi có ra gì mai sau !
.........................................
Hiên tà gác bóng chênh chênh,
Nỗi riêng, riêng trạnh tấc riêng một mình.
Cho hay là thói hữu tình,
Đố ai gỡ mối tơ mành cho xong.''

Truyện Kiều - Nguyễn Du