Chủ Nhật, 24 tháng 4, 2016

Nắng đã chớm lên rồi

Tôi đã trọn lời nguyện ước với ông bạn già rồi đó (Hung Nguyen Tien).
Chiều nay 14-3-2016, bố con chúng tôi...đã về viếng mộ cụ Nguyễn Du (danh nhân văn hóa thế giới) và đã thắp hương, nến đọc kinh cầu nguyện cho cụ. 

Chúng tôi đã nói lên lời trước nấm mồ của cụ : 
''Chúa là đấng rộng lòng thương xót, 
Chậm bất bình và giàu đức khoan dung.
Vì thế chúng con cả dám nài van, xin Chúa đừng chấp tội... mà đưa linh hồn cụ Nguyễn Du về trong ánh sáng bất tử của Ngài. 
Ứơc chi trong thế hệ mai sau, có một người con đất Việt lại viết lên được những áng văn chương đạt độ tuyệt bút thế trần. 
Người đó sẽ viết về cuốn Tin Mừng nhất lãm Chúa Ki Tô bằng bút pháp hành văn lục bát. Cụ có linh thiêng khi ở trong nguồn ân phúc của Chúa, xin hãy bầu cử cho chúng con như lời chúng con đã cầu xin.
Bấy nhiều kinh nguyện và những lời nguyện ước của chúng con đã thốt nên lời, nhờ Đức Kito Chúa chúng con Amen!''

''Ngày xuân con én đưa thoi,
Thiều quang chín chục đã ngoài sáu mươi
Cỏ non xanh tận chân trời
Cành lê trắng điểm một vài bông hoa''
.....................
''Trông theo nào thấy đâu nào
Hương thừa dường hãy ra vào đâu đây.
Một mình lưỡng lự canh chầy,
Đường xa nghĩ nỗi sau này mà kinh.'' 
......................
''Biết duyên mình, biết phận mình thế thôi !
Nỗi riêng lớp lớp sóng dồi,
Nghĩ đòi cơn lại sụt sùi đòi cơn.
.....
Cớ sao trằn trọc canh khuya,
Màu hoa lê hãy dầm dề giọt mưa ?
Thưa rằng: Chút phận ngây thơ,
Dưỡng sinh đôi nợ tóc tơ chưa đền.
Buổi ngày chơi mả đạm Tiên,
Nhắp đi thoắt thấy ứng liền chiêm bao.
đoạn trường là số thế nào,
Bài ra thế ấy, vịnh vào thế kia.
Cứ trong mộng triệu mà suy,
Phận con thôi có ra gì mai sau !
.........................................
Hiên tà gác bóng chênh chênh,
Nỗi riêng, riêng trạnh tấc riêng một mình.
Cho hay là thói hữu tình,
Đố ai gỡ mối tơ mành cho xong.''

Truyện Kiều - Nguyễn Du

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét