CHÚNG TA CÙNG ĂN NÀO!?
Bắt xe đò ngược lên miền tây…, xuống xe, đôi chân như muốn chùng lại vì mệt mỏi.
Tôi đang đứng ngơ ngác nhìn núi rừng Tây Bắc “ hùng vĩ ”. Nói hùng vĩ cho dễ nghe, thật tình:
Tôi đang đứng ngơ ngác nhìn núi rừng Tây Bắc “ hùng vĩ ”. Nói hùng vĩ cho dễ nghe, thật tình:
“núi non đã đầu phơi trọc lóc
suối cạn khô Sỏi khóc nỉ non
Núi non nước chảy ‘’đá mòn’’
Ai nhiều Khoai Sắn hãy còn giàu sang
Phá hết bụi, vỡ hết bờ hoang
‘‘Chuột’’ kháng thuốc
Chạy nghênh ngang giữa đường’’.
Trong cơn đói bụng và khát nước, tôi lững thững đi tìm một chổ nghỉ chân.
Thật may mắn, nhè nhẹ bên tai một khúc nhạc của Trịnh Công Sơn, được ca sĩ Khánh Ly thể hiện, ai đó đang thưởng thức đau xót nhưng dịu ngọt rót vào tai tôi.
‘‘Mệt quá đôi chân này
Tìm đến chiếc ghế nghỉ ngơi
………………………………
………… với đất muôn đời”
Tôi lần theo tiếng hát, dừng bước, ghé vào một quán nhỏ bên đường. Ông chủ quán đang ngồi nhìn vào khe núi trầm ngâm suy tư, ánh mắt xa xăm, như thể đang thả hồn vào trong u tịch.
Chào cụ. Nghe tôi chào, ông lão giật mình ngoái lại như một sự bất chợt, ánh mắt nghi ngờ
Đập thẳng vào mặt tôi có vẻ đau khổ và khinh bỉ!
Ông đằng hắng một vài cái mãi giọng, rồi cụt ngủn hỏi giật tôi.
Lại đi ăn phải không?
Lại đi ăn phải không?
Trong cơn đói tôi củng đớp ngay, dạ ông có gì bán cho con ăn với.
Ông nói tôi đâu có bán đồ ăn, tôi chỉ bán nước, thuốc Lào và một vài thứ lặt vặt thôi.
Muốn ăn thì phải đi vào trong kia.
Ấy ấy, cứ đi thẳng theo cái biển chỉ dẫn, THIT RỪNFG ĐỦ MÓN, ấy.
Ông nói tôi đâu có bán đồ ăn, tôi chỉ bán nước, thuốc Lào và một vài thứ lặt vặt thôi.
Muốn ăn thì phải đi vào trong kia.
Ấy ấy, cứ đi thẳng theo cái biển chỉ dẫn, THIT RỪNFG ĐỦ MÓN, ấy.
Dạ.
Ông pha cho con một gói. Tôi ngồi ăn Mì và bắt chuyện với ông, tôi nghe thỉnh thoảng thét lên bên tai tôi những tiếng kêu thảm thiết như tiếng trẻ con gặp nạn và những tiếng rên la như người mẹ đau đớn xé lòng. Người lạ, đất lạ, phong tục lạ nên tôi không dám tò mò hỏi xem ông cụ tiếng ai kêu gào thảm thiết vậy.
Tôi quan sát, trong vòng ba mươi phút. Sau ba lần tiếng kêu van thảm thiết, ông lão lại ba lần đi thắp hương trên một mô đất sau hè quán nhà ông. Ông không thắp mỗi lần ba cây hương, ông chỉ thắp mỗi lần có một cây.
Ông pha cho con một gói. Tôi ngồi ăn Mì và bắt chuyện với ông, tôi nghe thỉnh thoảng thét lên bên tai tôi những tiếng kêu thảm thiết như tiếng trẻ con gặp nạn và những tiếng rên la như người mẹ đau đớn xé lòng. Người lạ, đất lạ, phong tục lạ nên tôi không dám tò mò hỏi xem ông cụ tiếng ai kêu gào thảm thiết vậy.
Tôi quan sát, trong vòng ba mươi phút. Sau ba lần tiếng kêu van thảm thiết, ông lão lại ba lần đi thắp hương trên một mô đất sau hè quán nhà ông. Ông không thắp mỗi lần ba cây hương, ông chỉ thắp mỗi lần có một cây.
Ăn xong Mì Tôm, tôi mới lân la bắt chuyện, quán thịt ở đây chắc rẻ lắm ông nhỉ?
Ông lão đăm chiêu không nói gì.
Tôi lựa chiều tìm câu hỏi thứ hai. Quán thịt rừng ở đây có lẽ món gì cũng có phải không ông?
Ông lão cụt ngủn với tôi, con muốn ăn món gì thì sẽ có món ấy.
Ông bắt đầu kể. Ở đây người ta ăn thịt rừng, ăn tan cả rừng.
Tôi thầm nghĩ ông lão này cũng khái tính lắm đây, hỏi chuyện tò mò nhiều khi dễ bị“ăn đòn như chơi”.
Nhưng rất khác, khi nghe tôi hỏi về món ăn thịt rừng, ông buồn buồn kể cho tôi nghe:
Kể ra con người ta cũng tàn nhẫn. Tôi biết đã đến lúc nhập cuộc được rồi , tôi bắt đầu tìm hiểu.
Tiếng khóc của ai, khi con vừa bước vào quán ông, đã ba lần con nghe rất thảm thiết, và cứ cách nhau khoảng 15-20 phút lại thét lên một lần vậy ông.
Tiếng khóc của ai, khi con vừa bước vào quán ông, đã ba lần con nghe rất thảm thiết, và cứ cách nhau khoảng 15-20 phút lại thét lên một lần vậy ông.
Ông lão giơ tay lên xua xua trước mặt tôi, chắc con ở xa mới đến đây nên không biết đó thôi. Tiếng kêu khóc thảm thiết, thét lên ghê rợn lạnh người đó không phải là tiếng người. Đó là tiếng của con Khỉ. Sao con Khỉ lại phải kêu lên thế ông? Ấy ấy. Họ đang ăn óc con Khỉ còn sống.
Ông kể “ thằng cha nào đã nghĩ ra cái món ăn độc ác đến thế là cùng”! Và ông đã kể chi tiết cho tôi nghe về món ăn này.
Người ta bắt con Khỉ còn sống, nhốt vào một cái cũi, nắp trên cái củi ấy được làm bằng một miếng ván, người ta khoét một lỗ trên miếng ván cho vừa lòi cái đầu con Khỉ lên. Người ta bưng ra một cái mâm trên đó có đầy đủ rau thơm, da vị , rượu và một cái dao chặt thật sắc, đặt lên bàn, cạnh ngay bên củi nhốt con Khỉ đang sống.
Thực khách uống một hớp rượu cho máu nóng nổi lên, rồi lừ lừ cầm con dao lăm lăm trong tay; phứt một phát phụp, ngang trên đỉnh đầu con Khỉ. Con Khỉ thét lên đau đớn giãy dụa, nhưng củng không giãy dụa được, vì cái củi vừa vặn với thân thể con Khỉ. Khi đau quá, con Khỉ cố đội đầu lên để thoát thân và kêu van thảm thiết, cái đầu con khỉ mắc chặt hơn vào lỗ họ đã khoét sẵn. Thực khách bắt đầu dùng cái Muỗng xúc từng miếng óc Khỉ cho vào miệng mình, mỗi miếng óc Khỉ tươi sống, họ lại uống một hớp rượu, kèm theo vài cọng rau thơm.
Họ khề khà khoái khẩu. Mỗi lần thựC khách đưa cái Muỗng vào xúc một miếng óc, con Khỉ lại thét lên thảm thiết. Có con Khỉ thực khách ăn chưa hết óc đã chết, có nhiều con Khỉ thực khách no bụng rồi, nó vẩn còn sống, nó giãy dụa và kêu van thảm thiết như con người.
Nghe ông kể mà tôi cứ ớn lạnh trong người. Tôi hỏi tại sao người ta lại ăn những món ăn quái đản vậy ông. Ông nói: Thằng cha nào đó đã khịa ra, ăn óc khỉ sống chữa bệnh đau đầu, bổ não và tăng trí nhớ và chống bệnh u mê và đỡ bệnh ngu.
Ông nói thật với con, Cái loại người mà dám cầm con dao phứt ngang đầu con Khỉ để ăn óc của nó, mặc cho nó đau đớn van la, mà vẩn vô tâm ngồi ăn ngon lành như thế.
Nó có ăn nghìn con Khỉ đầu nó củng không thông minh ra được.
Ông nói thật với con, Cái loại người mà dám cầm con dao phứt ngang đầu con Khỉ để ăn óc của nó, mặc cho nó đau đớn van la, mà vẩn vô tâm ngồi ăn ngon lành như thế.
Nó có ăn nghìn con Khỉ đầu nó củng không thông minh ra được.
Ông trầm ngâm nói : “mặc dầu con Khỉ là động vật, nhưng nó là động vật bậc cao. Nó có nhiều nét trông giống con người…
Tôi cũng rùng mình và không muốn ông kể thêm về món ăn óc Khỉ còn sống, vì nó man rợ quá. Tôi chuyển sang nói chuyện về cây hương.
Ông kể: sau mỗi lần nghe tiếng con Khỉ kêu van là ông lại đi thắp một cây hương cho con Khỉ xấu số. Tuy nhiên nó là động vật, nhưng ông xem nó là loại động vật khôn ngoan, ông nghĩ nó cũng giống một con người, một vật sinh vô tội bị đày đọa. Ông thương chúng và ông thắp cho chúng một cây hương, biết đâu… .
Thấy mệt hơn trong người vì những câu chuyện của những con Khỉ chết trong đau đớn. Nhưng tính tò mò lại thôi thúc tôi muốn nghe thêm chuyện ly kỳ về món ăn óc Khỉ còn sống.
Tôi quan sát thấy, mô đất tượng trưng nấm mồ tập thể, cho những con Khỉ phải chết vì khoái khẩu của thực khách, có hàng nghìn cồi hương đã cháy hết. Tôi nhẩm tính một cây hương được thắp lên cho một con Khỉ, vậy số cồi hương ấy đã nói lên hàng nghìn con Khỉ đã phải chết trong rùng rợn.
Chưa hết. Ông lão còn kể thêm về món tim gan Khỉ tươi sống nhắm rượu, người ta ăn món này như cách ăn gỏi cá… . Còn thêm món uông huyết Khỉ còn tươi nóng , củng một chiêu thức như nhau…
Tôi hỏi. Thực khách những món này chắc là chỉ có dân địa phương phải không ông? Ông lão lắc đầu nói: “ dân địa phương nghèo khổ, lấy đâu ra tiền để ăn. Vậy số thực khách ấy từ đâu tới hở ông? Ông không biết họ từ đâu tới,họ làm nghề nghiệp gì, nhưng họ đông vố số kể.
Họ toàn là những người béo tốt, đi xe hơi sang trọng. Mỗi lần ăn như thế củng tính đến bạc triệu trở lên, họ uống rượu ngoại hảo hạng, hút thuốc Xì – gà thơm lừng cả quán. Họ còn hút một thứ gì ông không biết, nhưng sau khi hút xong, nhìn vào thấy nét mặt đơ ra sung sướng… .
Con thử tính xem một lần ăn như thế hết rất nhiều tiền, nông dân miền sơn cước lấy đâu ra tiền để ăn, ăn như thế có mà… . Một bữa ăn đi tong mẫu ruộng, có mà chết đói cả nhà.
Trời về chiều. Bóng chiều dần xiêu xiêu, đổ trùm lên phố núi miền sơn cước. Ở miền núi trời tối nhanh hơn ở miền xuôi. Vì mặt trời nhanh bị che khuất bởi núi non cao sừng sững. Đó đây từng đàn, từng đàn chim râm ran chao liệng tìm chốn ngủ.
Tôi thấy có những đàn chim vừa hạ cánh xuông một cây cổ thụ ở cuối góc phố bất chợt lọan xạ bay vút lên tầng không kêu la khiếp đảm, rồi loạn xạ bay vút vào rừng sâu. Sau đó có tiếp một tốp chim khác lại bay về cũng sà cánh xuông trên cây cổ thụ ấy. Rồi lại loạn xạ bay vút lên. Tôi đứng quan sát và thấy lạ, liền hỏi ông lão. Sao đàn chim ở đây cứ hạ cánh xuống chổ cây cổ thụ rồi lại vội vả bay vút lên vẻ mất hồn lao thẳng vào trong rừng thế ông ?
Ông ấy nhìn tôi mĩm cười, ánh mắt như thể nói với tôi, con còn chưa biết nhiều về phố núi, nơi miền sơn cước này. Ông nói: việc này cũng được bắt đầu từ bàn nhậu mà ra đó con. Sau khi ăn uống các món về con Khỉ còn sống, họ đi xã hơi tận hưởng thêm cuộc sống đó.
Ông nghe người ta kể, họ đi xã hơi nhiều chiêu thức khác nhau lắm, mỗi người một kiểu, tùy theo sức khỏe của mình. Những chiêu thức khác ông chỉ nghe người khác kể lại ông không dám nói đến, vì ông không được thấy tận mắt, không được nghe tận tai.
Còn chiêu này thì ông đã tận mắt chứng kiến. Họ ăn no say xong, họ lại vác súng hơi đi một vòng, gọi là đi “giải trí”. Khâu giải trí này của họ theo ông củng không có một tí tì ti trí tuệ nào. Họ vác súng hơi đi lang thang, thấy con chim nào đang đậu trên cành cây ca hót mê mẫn, hoặc đang say sưa bắt sâu bọ. Họ liền giơ khẩu súng lên nhắm thẳng vào đầu con chim, bấm cò, phựt một phát con chim vở đầu rơi xuống. Nếu là con to béo thì họ nhặt về nhắm rượu, còn con nhỏ quá họ vứt luôn.
Họ nói giải khuây là chính… . Còn cái cây cổ thụ đầu nơi cuối phố kia, những năm trước đây chim chóc cứ chạng vạng tối bay về trú ẩn, nơi ngủ hạnh phúc lắm của các đàn chim rừng, bây giờ đã trở thành nơi bất hạnh của chúng.
Cái cây cổ thụ ấy có thế đứng vững chải. Trời đất cũng ban cho loài chim chút khôn giác hồn để chúng biết tìm về những nơi bình yên trú ngụ qua đêm. Nhưng bây giờ hễ có đàn nào chim đậu xuống lại phải vội vả bay lên, vì trò tiêu khiển của những ông thực khách bóng loáng.
Họ bắn chim so tài, bắn cho khoái tay. Họ nói bắn cho đã cái đời, hình như họ mắc một thứ bệnh, ông tạm gọi là bệnh tàn nhẫn. Họ bắn rơi chim nhưng không thèm nhặt về, họ cho đó là thứ rác rưởi bẩn tay. Các ông này nói, nếu thèm thịt chim chỉ cần vào quán, nằm ngữa trên vọng đung đưa, vẩy vẩy cái tay là có ngay mà. Nhà hàng lúc nào cũng sẵn sàng đủ các món ăn… .
Ánh mặt trời tắt hẳn. Phố núi đã lên đèn. Đứa cháu trai của ông lão cũng đã đến dọn quán hàng giúp ông sau một ngày vất vả. Chào tam biệt ông. Tôi bước lên xe hơi một người bạn đi về khu nhà nghỉ tập trung của đoàn du lịch khám phá … .
Đêm xuống. Miền sơn cước màn đêm có vẻ dày đặc hơn ở những vùng miền khác. Sương bắt đầu sa nặng hạt, gió từ khe núi bay về mang đến cho du khách một cảm giác nhè nhẹ lâng lâng mát lạnh. Tôi cũng muốn khoác lên mình một cái áo phao.
Trong đêm thẳm.
Tiếng kêu thảm thiết của những con khỉ chết trong đau đớn, xé màn đêm thét lên rùng rợn. Tiếng hoảng hồn và tiếng vỗ cánh loạn xạ của những con chim hiền lành vút bay trong đêm tối, tội nghiệp kêu thương rộn lên cả một góc trời !
Tiếng kêu thảm thiết của những con khỉ chết trong đau đớn, xé màn đêm thét lên rùng rợn. Tiếng hoảng hồn và tiếng vỗ cánh loạn xạ của những con chim hiền lành vút bay trong đêm tối, tội nghiệp kêu thương rộn lên cả một góc trời !

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét