7 tháng 2 lúc 12:24 ·
Nén hương chiều cuối năm
Như thường lệ, từ trong tuổi ấu thơ thân sinh tôi đã dạy cho 4 anh em trai chúng tôi, cứ mỗi độ tết đến xuân về là cha con lại quây quần bên nhau đi xin lễ cho ông bà tổ tiên; sau đó đi đến nghĩa trang kính cẩn thắp hương đọc kinh cầu nguyện. Xong việc hương hiếu lại trở về nhà khi mẹ đã bày sẵn trên bàn một mâm cơm chiều ba mươi tết.
Chén rượu chiều cuối năm ấm cúng làm sao, nó thẩm thấu vào tận trong xương tủy, nhắc cho chúng tôi biết trân trọng cội nguồn. Từ khi thân phụ tôi khuất núi, bận cơm chiều ba mươi tết vẫn đều đặn như xưa, nhưng cái hơi ấm của một thời sâu thẳm cũng có phần hơi nhạt.
Tình cha là hương-lửa ấm nồng nàn mà những đứa con nhờ đó để sống giữa đời một cách mãnh liệt, nghĩa mẹ là sự thiêng liêng mà khi người con đã trưởng thành cũng không thể diễn đạt bằng văn bản.
Ngày ấy cả làng tôi chỉ có gia đình tôi có thói quen làm việc hương hiếu ngày cuối năm. Nay về lại quê hương niềm vui như nở rộ của bông hoa Đào ngày tết; cả làng tôi ai cũng viếng mộ tổ tiên và kính cẩn dâng lên các Ngài những nén hương thơm và hương lòng thơm thảo.
Tạ ơn Chúa trong mọi sự, mọi lúc và mọi nơi cả khi con có tội.
Nguyện xin một sự chúc lành cho năm mới bình an trên gia đình con, trên bạn bè thân hữu và cho tất cả mọi người.





+12