Chủ Nhật, 6 tháng 5, 2012

hy vọng và tuyệt vọng-góc nhìn từ một nổi đau

Không ai sinh ra làm người trên thế gian mà không đi qua cung lòng của mẹ(ngoại trừ ông bà nguyên tổ chúng ta). Không cất tiếng chào đời bằng những tiếng khóc nỉ non. cuộc đời là một chuỗi ngày dài đâu khổ, không bến bờ hữu hạn.Chưa từng có một ai làm người có thể vượt ra khỏi vòng khổ ải gian truân,nếu có ai như vậy chắc rằng đó không phải là một con người trọn vẹn,hạnh phúc thay và đau khổ vô cùng,hai điều ấy ẩn sâu trong lòng mẹ.

Uất lên là điên đấy!

 
                                                                        Ảnh minh họa
Chuyện gì mà mặt buồn như đưa đám vậy Trang. Tôi nghiêm mặt hỏi bất ngờ nên em hơi lúng túng.
-Có gì đâu anh!
- Không có gì mà nét mặt ỉu xìu như vậy.
Trang ranh mãnh lảng sang chuyện khác
-Anh đi Hà Nội về lúc nào, công việc có êm xuôi không anh;em củng ý định ra hà nội xin việc chứ ở trong này lương lẩu không đủ tiêu.
-Anh không hỏi em về việc làm,anh muốn hỏi em điều em đang mang nặng trong lòng cơ.
-Sao anh đa nghi,tò mò vậy. Em có chuyện gì đâu, nói chuyện với anh chán chết. Thôi chào anh em vội, Trang cáu gắt bỏ đi.

Tôi thơ thẩn một mình…rồi quyết định đến nhà trang. Bố mẹ Trang đi làm vắng,tôi lững thững bước vào thấy Trang đang nằm ềnh ra trên tràng kỉ vẽ mặt chán đời. tôi đằng hắng Trang bật dậy,nét mặt hãy còn câng câng, tôi uống liền một lúc mấy ly trà rồi mới bắt chuyện được; chuyện chưa đâu vào đâu, lúc ấy mẹ Trang đi chợ về bà leo lẽo ngoài ngõ"con gái con gớm,yêu với đương,công việc lười nhác ,thích ăn trắng mặc trơn,thằng nào mà rước phải mày thì khổ cho ba đời nhà hắn. Cho ăn học, bảo đi học mệt,con thích đi làm; đi học củng để sau này kiếm tiền, mẹ cho con tiền con đi xin việc. Đi làm được dăm bữa, nữa tháng lại đòi đi học. Rốt cuộc học chẳng ra học làm chẳng ra làm. Tao phúc mỏng mới đẻ ra đứa con như mày. Khổ ơi, là khổ!