Chủ Nhật, 6 tháng 5, 2012

Uất lên là điên đấy!

 
                                                                        Ảnh minh họa
Chuyện gì mà mặt buồn như đưa đám vậy Trang. Tôi nghiêm mặt hỏi bất ngờ nên em hơi lúng túng.
-Có gì đâu anh!
- Không có gì mà nét mặt ỉu xìu như vậy.
Trang ranh mãnh lảng sang chuyện khác
-Anh đi Hà Nội về lúc nào, công việc có êm xuôi không anh;em củng ý định ra hà nội xin việc chứ ở trong này lương lẩu không đủ tiêu.
-Anh không hỏi em về việc làm,anh muốn hỏi em điều em đang mang nặng trong lòng cơ.
-Sao anh đa nghi,tò mò vậy. Em có chuyện gì đâu, nói chuyện với anh chán chết. Thôi chào anh em vội, Trang cáu gắt bỏ đi.

Tôi thơ thẩn một mình…rồi quyết định đến nhà trang. Bố mẹ Trang đi làm vắng,tôi lững thững bước vào thấy Trang đang nằm ềnh ra trên tràng kỉ vẽ mặt chán đời. tôi đằng hắng Trang bật dậy,nét mặt hãy còn câng câng, tôi uống liền một lúc mấy ly trà rồi mới bắt chuyện được; chuyện chưa đâu vào đâu, lúc ấy mẹ Trang đi chợ về bà leo lẽo ngoài ngõ"con gái con gớm,yêu với đương,công việc lười nhác ,thích ăn trắng mặc trơn,thằng nào mà rước phải mày thì khổ cho ba đời nhà hắn. Cho ăn học, bảo đi học mệt,con thích đi làm; đi học củng để sau này kiếm tiền, mẹ cho con tiền con đi xin việc. Đi làm được dăm bữa, nữa tháng lại đòi đi học. Rốt cuộc học chẳng ra học làm chẳng ra làm. Tao phúc mỏng mới đẻ ra đứa con như mày. Khổ ơi, là khổ!
Vào tới nhà thấy tôi đang ngồi trầm ngâm bà mới chịu hạ giọng. Chào hỏi xã giao xong bà liền quay vào bếp. Mặc cho Trang ngồi khóc tỉ tê. Giây phút chín muồi đã đến,tôi lì mặt bắt chuyện với Trang. Trang thổn thức nghẹn ngào tâm sự, "trời bắt em khổ". Số em là số chó đòi. Vì học dốt nên em quyết định đi làm. Đi làm họ chê em trình độ thấp,em bị động loay xoay như chó ăn phải bã.Hùng đến với em trong lúc em đang tâm trạng rối tơ vò, cô đơn ,đau khổ. Thằng cha này nó dẻo mỏ,nó tán em , em đổ. Em như người chết đuối vớ được cành cây. Em lao vào yêu nó, không kịp tính toán so đo… Nó bắt em chiều , em phản ứng. Nó ngoãy đuôi bỏ đi,em níu lại. Nó giỏi tẻn tò em quyết định buông xuôi; thôi thì lấy mày củng được miễn sao cho có tấm chồng để thoát khỏi cảnh sớm la chiều mắng của mẹ. Chúng em ăn vụng, ở trộm với nhau,đến ngày cổ em dài ra, da xanh bụng phưỡn thì nó tính bài chuồn.Hùng lừa em ra Hà Nội làm ăn kiếm tiền lo đám cưới. Ai ngờ được… Người bạn em ở miền nam về kể gặp Hùng cặp với con nhỏ trong đó, em tức máu xông lên đầu muốn điên. Hùng còn gọi điện về bảo em giải quyết cái "của nợ ấy" đi. Đến hôm nay đã hơn sáu tháng rồi, đã rõ hình trai, gái; tóc đã bắt đầu xanh, thời gian này sao mà nó mau lớn lạ lùng,em sờ vào thấy mổi ngày mổi khác.
-Em đã siêu âm chưa?
-Dạ rồi ạ!
-Trai hay gái.
-Con trai ,khỏe lắm anh ạ. Nhiều đêm nó đạp em đau điếng. Bây giờ thì muộn rồi. không thể giải quyết được nữa. Nhiều khi em củng định vứt quách nó đi cho rảnh nợ. Nhưng đêm đêm nằm suy nghỉ em thấy làm vậy là có tội. Em là một con người, cái sinh linh bé bỏng trong bụng em nó có tội gì đâu mà em nở hại nó. Nó là con của em, đúng không anh?

-Cha-mẹ em có biết chuyện này không?
-Em bó kỷ, bó chặt lại nên ông bà không biết,nhiều khi bà củng nghi nghi, bà mà biết chắc bà cho ra ruốc.

Tôi thông cảm với em,lòng nặng trĩu ra về và đem chuyện này kể lại cho một người thầy của tôi và xin ông cho lời khuyên nhủ tới Trang giúp em vững tin để sống

Trang! Bố mẹ em khỏe mạnh, nhà chỉ có hai chị em. Kinh tế khá giã đủ sức nuôi em ăn học thành người;em đã lạm dụng tình yêu ấy,sống đõng đãnh, cuối cùng báo "hiếu" cha - mẹ bằng những chuyện đau lòng. Nhà chỉ có hai chị em gái. Cha em đã ngậm Bồ Hòn làm ngọt, em thừa biết cha em thích có đứa em trai cho có nếp, có tẻ vui cửa, vui nhà.
Em đã không chăm ngoan, ham học, cho cha-mẹ vui mừng. Em nông nổi sống và nông cạn tư duy; vội vàng kết luận"đi học củng chỉ để kiếm tiền". Em bỏ học đi làm, làm mệt em lại đòi đi học, cuối cùng tay bỏng - xôi rơi.
Em sống kiểu ấy lẽ nào cha-mẹ em không sớm mắng chiều la. em không hẳn là người ngu dốt, nhưng em ngu quá trong tình yêu. Em vội vã trao thân gửi phận không phải vì tình yêu, mà bởi một động cơ đê tiện. Em buông xuôi để trói chân Hùng, để thoát khỏi cảnh rầy la của mẹ. Ai ngờ nó lại đá mông em. Hãy bình tĩnh đừng có uất lên, uất lên là điên đấy, điên là khổ một đời em. (Còn nữa)…

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét