
Anh! Người ta nói em buồn,buồn hiện lên giữa mặt đúng không anh !? -Em buồn nhưng em rất đẹp, nét buồn có nơi em là ánh buồn có một không hai. -Có đứa bảo với em.Tao thích nét đẹp Đức Mẹ sầu bi của mày Ly ơi! Làm tim em đau quặn. Tôi chia tay Ly và cứ thế mỗi ngày,mỗi ngày tôi lại gặp em trên đoạn đường ngắn ấy… Hôm nào đến lớp mặt bạn củng buồn buồn; ánh mắt buồn, nụ cười buồn nhưng rất dễ mến! Trai trong lớp tia bạn rất nhiều, bạn "vô tư quá" nên các chiềng còn gợn. Bạn thuộc loại hoa khôi của lớp nên bạn củng rất đông bạn, đông bè.
Là con gái của một gia đình giàu có, bạn đầy đủ từ đầu đến chân…Vì thế nên bạn càng ngày càng đẹp; bạn chỉ thiếu một điều.Đó là sự tâm hồn an vui.
Sóng buồn nơi gương mặt bạn, làm đắm đuối bao trái tim đang hừng hực máu. Xuây quanh bạn là đoàn nam thanh nữ tú hồn nhiên. Họ nhí nhảnh bao nhiêu,bạn u hoài, âm thầm nổi bật bấy nhiêu.
Một hôm tôi gặp bạn trên đường về…một khoảnh khắc thời gian đã nối lại, bạn và tôi trở nên thân thiện. Nét ưa nhìn của bạn đã cuốn hút hồn tôi; bạn củng đã tâm sự quên mình với tôi trên quảng đường ngắn ngủi. Tôi đã buột miệng Ly em đẹp lắm!
-Anh! Người ta nói em buồn,buồn hiện lên giữa mặt đúng không anh !?
-Em buồn nhưng em rất đẹp, nét buồn có nơi em là ánh buồn có một không hai.
-Có đứa bảo với em.Tao thích nét đẹp Đức Mẹ sầu bi của mày Ly ơi! Làm tim em đau quặn.
Tôi chia tay Ly và cứ thế mỗi ngày,mỗi ngày tôi lại gặp em trên đoạn đường ngắn ấy…
Một hôm tôi đến nhà Ly chơi. Mẹ em đi vắng, bố ở nhà chào hỏi xã giao xong là ông biến hẳn. Ly tiếp chuyện tôi với ánh mắt lo sợ. Em run run rót nước trào ra cả bàn. Ly nói chuyện với tôi trong tâm trạng lo âu căng thẳng.Tôi đọc được tâm sự của em. Chào em tôi về.Tôi trách mình vội kết bạn giao thiệp vô duyên.Nhưng không cưỡng lại được….
Hôm sau tôi lại gặp Ly. Em buồn buồn tâm sự từ chuyện nhỏ, chuyện to tôi im lặng lắng nghe như ông Cha ngồi tòa giải tội suốt một mạch gần tiếng đồng hồ. Ly kể chuyện gia đình, chuyện bố-mẹ và chuyện về đứa em gái của Ly.
Bố mẹ sinh ra hai chị em Ly và Huyền rồi không sinh nữa. Mẹ em tham tiền ,bố em tham địa vị, sợ sinh thêm mất ghế, mất còi nên đã quyết định đưa nhau đi triệt sản. Khi đồng tiền trong túi đầy căng, bố mẹ em xây nhà. Xây nhà xong bố em sinh bẳn.Vì trong nhà em trừ bố ra, còn lại toàn là thị tẹt. Bây giờ muốn sinh thêm khó lắm anh ơi; nên ông sinh ra đổi tính ngồi trầm ngâm - suy tư. Không mấy khi ông tâm sự tỏ bày tình cảm cha con với chúng em đâu. Nhiều khi bực bội trong lòng ông phán rằng:"chúng bay là loài đái không qua ngọn cỏ, đồ nữ nhân ngoại tộc". Chúng em nghe thấy rất buồn . Mẹ sợ bố lặng lẽ đi về như một người giúp việc. Nhà em cao năm tầng, hai mươi phòng lạnh lẽo, bốn trái tim rung nhịp đập mơ hồ. Bố trầm ngâm, mẹ âm thầm, chúng em lo sợ.
Em khát tình cảm của bố hơn cánh đồng khô nứt nẻ khát trận mưa rào. Có hôm trời nắng chang chang, em dắt xe đi học không mủ, không nón. Em cố tình để vậy cho bố, mẹ em thấy."Ông" thấy "ông" không nói gì, "bà" thấy"bà" im lặng. Nếu lúc ấy bố mẹ em quát lên;đội mủ đội nón vào kẽo nắng. Ly. Con.Có lẽ lúc ấy em sung sướng trái tim đập vỡ tung lồng ngực! Em xin tiền có tiền ngay. Em muốn mua xe có ngay xe tốt. Nhưng em lại đói lòng tình cảm thân thương!
Tôi chia tay em về nhà đêm đêm trằn trọc…. Tôi thầm nghĩ. Mình phải gặp để tâm sự với em: ''Ly hoàn cảnh đã tạo cho em một nét mặt với ánh buồn sâu thẳm. Em cố gắng làm cho bố mẹ vui lên; em rất có thể làm được. Bố em sẽ hy vọng về em, mẹ em hãnh diện về em. Anh tin tâm lý nặng nề của bố em sẽ phai dần theo nắng, gió, thời gian. Tôi tâm sự với em rất tình cảm, tôi đã mở hết cánh cửa trái tim mình, dồn tâm lực để tâm sự với em.
-Ly. Cứ mỗi lúc buồn em hãy quỳ cầu nguyện
-Nhà em không đi đạo, em cầu nguyện với ai đây. Cầu nguyện là làm thế nào anh nhỉ?...
-Lúc nào em cảm thấy trái tim mình đau khổ trào dâng, em hãy để cho đôi mắt tự do rơi lệ. Em quỳ gối xuống trong phòng cầu xin với đấng tối cao. Đấng mà em quen gọi là ông Trời, còn anh gọi là Thiên Chúa. Em cứ nguyện rằng: "xin trời cao thương xót, cho gia đình con được bình an. Cho bố con được hiểu rõ lẽ trong đời được - mất. Hay em làm một số việc lành nào đó như: giúp đỡ một người bất hạnh láng giềng của em hoặc là nâng đỡ một em bé mồ côi bất hạnh. Em hãy làm với một trái tim đầy nhiệt huyết, một tâm hồn thành khẩn van xin. Chúa không ở đâu xa, Ngài ở ngay trong cõi lòng em đó. Tự khắc tâm hồn em sẽ được bình an. Em hãy làm đi và làm luôn luôn khi có thể, anh chắc rằng nét mặt em sẽ đẹp tươi vui.
Bẵng đi một thời gian dài tôi không được gặp em nữa. Bố mẹ em đã bán nhà chuyển hẳn vào Nam…Một hôm tôi nhận được phong thư. Tên người gửi Mai ngọc Ly. Tôi run run bóc thư và run run đọc, có đoạn em viết : "cám ơn anh rất nhiều. Hôm nay em rất được bình an. Em sắp đi xây dựng gia đình. Người chồng tương lai của em là một chàng trai học Khoa Vật Lý…Anh mới ra trường chưa trọn một năm. Gia đình anh ấy rất sốt đạo. Anh to khỏe .đẹp trai có việc làm ổn định. Bốn ông bà nội ngoại hết lòng xây tổ ấm cho chúng em. Bố em coi anh ấy như con trai trưởng trong nhà; ông đã hiểu ra được lẽ trong đời được - mất. Ngày lễ cưới của chúng em, củng là ngày gia đình chúng em gia nhập vào giáo hội công giáo. Anh hãy vào giữ đám cưới của chúng em nghe anh. Bố em nhắc anh luôn đó…Hôm nay em đã hiểu ra rằng ông trời là có thật thưa anh".
Đọc thư em tôi mừng rơi nước mắt. Tôi thầm nguyện: Lạy Chúa. Con cầu xin cho trong cõi đời này, luôn xẩy ra những sự kiện như gia đình bạn con.
Trần Đăng Khoa
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét