Ảnh minh họa
Bạn đến thế gian,rồi bạn lại ra đi;một điều huyền nhiệm. Bạn tự hỏi lòng ta sẽ về đâu?! Câu hỏi ấy đã bao lần ngập tràn tâm hồn bạn và tháng ngày thao thức trái tim tôi. May mắn thay cho cả tôi và bạn , chúng ta đều có một Đức Tin. Nhiều lúc bạn thắc mắc tại sao tôi tin mà người khác lại không tin, phải chăng sự Tin của tôi là điều không đắt giá.
Thưa các bạn trong sự tin có hai vấn đề xẩy ra,tôi không dám đi sâu vào bản chất của nó tôi chỉ muốn chia sẽ với các bạn về khía cạnh chúng ta dễ hiểu nhất.
-Đối với niềm tin nó chỉ chứa đựng giá trị vừa phải và không có sự ràng buộc bằng lề luật chặt chẽ tận căn nào cả; bạn có tin hay không tùy ý bạn.Nghĩa là tin vào một người hay chỉ đơn giản là tin vào những gì họ nói. Đôi khi không hiểu hết thực sự những khái niệm mà mình đang sử dụng, bởi thế cho nên không biết được mình đang ở đâu trong các giới hạn mà mình hướng tới.
-Còn đức tin nó chứa đựng giá trị sâu thẳm,nói lên tính tận căn của vấn đề tin. sách giáo lý dạy rằng:đức tin là một Ân ban nhưng không, Chúa đã trao ban cho bạn và tôi, để chúng ta nhận biết,thờ phượng,mến yêu,cảm tạ Thiên Chúa.
Đức tin là một Ân sủng, nghĩa là một ơn mà Chúa ban không cho ta, chứ theo bản tính tự nhiên ta không thể đòi hỏi, có chăng là chỉ cầu mong và hy vọng được ban cho ơn ấy. Đức tin là một ánh sáng, nhưng vì là ánh sáng chiếu cho thấy Thiên Chúa và các điều huyền diệu ở nơi Người, của Người một cách tiệm tiến, nên nó phải từ nơi Người mà phát xuất ra, không thể tìm nó nơi sự khôn ngoan của thế gian mà có được. Đức tin từ trời cao ban xuống: đức tin chính là ân sủng và tình yêu của Thiên Chúa được ban cho để soi sáng trí khôn con người.
Áp- ra -ham là cha của kẽ tin." Khi Áp-ra-ham 95 tuổi và Sa-ra vợ ông 90 tuổi thì hai ông bà vẫn chưa có con. Một hôm, ba thiên thần tới viếng thăm. Sau khi được Áp-ra-ham tiếp đón ân cần thì ba thiên thần báo tin: “Sang năm vào khoảng độ này, Sa-ra vợ ông sẽ có con,” Sa-ra nghe thấy thế thì mỉm cười.
Năm Áp-ra-ham 100 tuổi, Sa-ra sinh một con trai, ông đặt tên con là I-sa-ác, và 8 ngày sau, ông làm phép cắt bì cho con.
I-sa-ác lớn lên, cha mẹ sung sướng, tin chắc vào sự trung tín của Chúa. Nhưng Chúa lại muốn thử lòng Áp-ra-ham. Chúa bảo ông: “Hãy đem con trai đến núi Mô-ri-a, giết đi để tế lễ Thiên Chúa.” Áp-ra-ham đau đớn lắm, nhưng vâng lời Chúa, ông vẫn ra đi.
Ðến ngày thứ ba, tới chân núi, ông bảo đầy tớ ở lại, rồi đặt bó củi cho I-sa-ác mang đi, và hai cha con tiến lên núi.
Lúc tới đỉnh núi, xếp củi xong, ông trói con lại, đưa tay toan sát tế I-sa-ác, thì một thiên thần hiện đến bảo: “Chớ đụng đến con trẻ, ta biết lòng ông kính sợ Thiên Chúa.” Ðoạn ông bắt một con dê mắc sừng trong bụi gai mà tế lễ Thiên Chúa".
Có người nói rằng:"Chúng ta không thể nào biết Thiên Chúa ở nơi thâm sâu của Người. Thiên Chúa là một thế giới mới lạ mà con người không thể nào tới được. Lý trí có thể cho ta biết rằng Thiên Chúa hiện hữu. Nhưng muốn biết Người là ai thì phải có một giác quan thứ 6. Giác quan này chính là đức tin. Đức tin mở tâm hồn con người ra cho một chiều kích mới mẻ và lạ lùng: đức tin làm cho con người vượt qua những giới hạn của bản tính tự nhiên và của vũ trụ nhân loại, và có khả năng khám phá ra một bản tính ngoại nhiên, thế giới của chính Thiên Chúa. Đó là lúc con người tới được thế giới vô hạn". Theo thiển ý của tôi quan niệm như thế về đức tin xem ra là một sai lầm hệ thống.
Các bạn thân mến! Từ thuở xa xưa cha ông chúng ta đã được nhận lãnh Ân Sủng đức tin, Thiên Chúa đã trao ban qua các nhà truyền giáo. Nhờ ơn Chúa cha ông chúng ta đã chấp nhận vững vàng không câu nệ vấn đề hơn thua theo kiểu thế gian, cam lòng chịu đựng sự bài xích, sự dồn nén của sức ép giữa hai làn giao thoa văn hóa Đông-Tây. Cha ông ta đã chọn một. Ở đây chúng ta không bàn đến cấp độ hơn thua của hai nền văn hóa ấy. Nhưng chúng ta cần phải tự hào và nên cân nhắc cái đẹp cái hay trong tinh thần công giáo mà các nhà truyền giáo đã mang tới Việt Nam.
Chúng ta phải công nhận rằng: các nhà truyền giáo và những người Việt Nam đầu tiên kính sợ - phụng thờ Thiên Chúa là những người Thầy trong đội ngũ những người thầy của nền văn hóa Việt Nam.
Nhờ công cuộc truyền giáo và tinh thần tiếp nhận Phúc Âm cha ông chúng ta đã xây đắp cho dân tộc Việt Nam một thứ chữ viết đặc biệt,mạnh hơn cả đạn bom, đủ sức vóc dũng lực để đứng vững giữa một thế giới đầy phát triển và biến động.
Đủ khả năng độc lập và ly khai với ngôn ngữ và văn hóa Trung Hoa ngàn năm bắc thuộc.
Đó là chữ Quốc Ngữ, một loại ngôn ngữ phải nói rằng: nó có sức mạnh Thánh Linh; nó giúp cho dân tộc Việt Nam phát triển mạnh mẽ cả về tinh thần lẫn vật chất. Lịch sử Việt Nam sẽ phải in đậm bằng chữ đỏ về vấn đề này. http://teolangthang.blogspot.com/2010/04/chu-quoc-ngu-uoc-cong-giao-khai-sinh_10.html-http://www.trieuthanhweeklymagazine.com/kinhte/xh1/nhathothienchuagiao.html-http://www.nhabao.net/view.aspx?c=39&id=155
Nhờ công cuộc truyền giáo và tinh thần tiếp nhận Phúc Âm cha ông chúng ta đã xây đắp cho dân tộc Việt Nam một thứ chữ viết đặc biệt,mạnh hơn cả đạn bom, đủ sức vóc dũng lực để đứng vững giữa một thế giới đầy phát triển và biến động.
Đủ khả năng độc lập và ly khai với ngôn ngữ và văn hóa Trung Hoa ngàn năm bắc thuộc.
Đó là chữ Quốc Ngữ, một loại ngôn ngữ phải nói rằng: nó có sức mạnh Thánh Linh; nó giúp cho dân tộc Việt Nam phát triển mạnh mẽ cả về tinh thần lẫn vật chất. Lịch sử Việt Nam sẽ phải in đậm bằng chữ đỏ về vấn đề này. http://teolangthang.blogspot.com/2010/04/chu-quoc-ngu-uoc-cong-giao-khai-sinh_10.html-http://www.trieuthanhweeklymagazine.com/kinhte/xh1/nhathothienchuagiao.html-http://www.nhabao.net/view.aspx?c=39&id=155
