1/ Vu...
- vu cho làm chuyện xấu nhằm gây tai hoạ (= vu oan, vu oan giá hoạ)
- bịa ra rằng người khác đã làm điều xấu, việc xấu nào đó nhằm làm hại.
- gắp lửa bỏ tay người, ví hành động vu khống để gieo vạ cho người một
cách độc ác.(= gắp lửa bỏ bàn tay, ngậm máu phun người... )
Cháu hỏi bà.
-Bà ơi con có một người bạn hắn tuyên bố, hắn là thuộc loại người vô
thần (hắn tuyên bố giữa thanh thiên bạch nhật nơi chốn đông người là,
hắn không tin vào bất cứ một điều gì, kể cả Trời hắn củng không tin).
Con nghe mấy đứa bạn kể lại có lần hắn đã vào nơi linh thiêng và hắn đã
có lần bắt chim đái trên bàn thờ... Mọi người trông thấy ai củng lè
lưỡi bỏ chạy...
Hắn là con nhà giàu, bố hắn củng thuộc loại
người ''trên trời dưới đất'' không có việc chi mà bố hắn không dám làm,
miễn là đem lại lợi nhuận cho nhà hắn!
Bây giờ hắn đã chết. Bố
hắn bịa chuyện hắn là người ăn hiền, ở lành nên hắn được ân linh ''Đức
Ông Cậu'' giáng vào và bây giờ hắn được nhiều người gọi là ''Đức ông cậu''! Bố hắn còn kể bao nhiêu là chuyện lạ phúc đức mà hắn phù hộ cho
những người gặp tai ương khốn khó khi đến thắp hương cầu xin hắn đều
được như ý...
Mấy hôm nay nhóm bạn nhà cháu đến thắp hương cho
hắn, thấy bố hắn xây cho hắn một cái nhà thờ riêng, cái cổng vào nhà thờ
hắn củng rất đẹp và tốn rất nhiều tiền, trên cổng bố hắn đề một câu to
tướng được chạm trổ bằng loại gỗ chi mà cháu nghe họ nói là đắt tiền
lắm, lại còn sơn son thiếp Vàng nữa.
Ông ấy khắc câu gì vậy con?
Câu trên cổng được khắc là NHÀ THỜ TÂM LINH ĐỨC ÔNG CẬU, mấy đứa trong
nhóm con bịt miệng cười khúc khích làm ông ấy túc giân. Ông ấy nói: Bọn
mày không tin hắn linh thiêng à, Bọn mày không tin hắn ăn hiền ở lành
nên thánh đã độ trì hắn à?
Ông ấy trợn mắt phán một câu lạnh
toát. Nếu bọn mày không tin ... thì lần sau, đừng có vác cái mặt đến đây
mà vay vốn làm ăn nữa nhá. Đến nhà tao vay vốn làm ăn lại còn ta đây!
Một lủ nghèo rớt mồng tơi lại còn bày đặt ta đây là hiểu biết, nếu bọn
mày không tin '' ĐỨC ÔNG CẬU'' linh thiêng thì xéo gấp...
Cháu hỏi bà.
Nếu vì nghèo đói và cần phải đến ông ấy vay vốn làm ăn, mà cháu phải
tuyên truyền là thằng bạn bất lương ấy là '' Đức ông cậu'' linh thiêng;
thì có phải cháu là người vu vạ không hả bà?
Cháu phân vân lắm. Bố mẹ cháu lại đang cần vay tiền mua đôi Lợn giống, bây giờ cháu phải làm sao hả bà.
Bà cụ lấy tay xoa nhẹ trên đầu đứa cháu yêu thương... hai giọt nước cứ
lăn từ từ trên gò má gầy khô của cụ rồi rơi tỏm vào trong khoé miệng. Bà
cụ không nói thêm gì và đưa tay chỉ về phía cánh đồng xa.
Cháu nhìn kìa đàn có trắng chiều nay sao đi ăn về muộn lạ. Chắc là mai trời lại trở lạnh đây!
Trên đường về nhà bà cụ cứ phân vân, không biết thằng bạn của cháu bà
thuộc vào loại vô thần tự kỷ, vô thần bần nông; hay là vô thần hệ thống.
Bà lẩm bẩm một mình, trên đời này có thằng đch nào vô thần, thằng nào củng phét.
Trần Đăng Khoa

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét