Thứ Năm, 16 tháng 3, 2017

NHỮNG NỐT THĂNG TRẦM

Trong khuya vắng đêm trường giữa một miền u tịch, ai đó gãy lên những nốt nhạc thăng trầm. Tiếng Đàn Bầu nghe sao mà da diết vậy. Nó siết chặt tâm hồn đến đau đớn mê ly. Xen lẫn giữa tiếng đàn là những người nấc nghẹn ngào của người mẹ ru con. Đêm vắng tiếng đàn nghe lại càng thêm réo rắt tâm can.
Giờ tí canh ba, tiếng đàn cũng bắt đầu dịu nhẹ từ từ chìm dần vào trong bao la, rồi im bặt. Tôi không ngủ được và nghe rõ tiếng nho nhỏ của côn trùng rên rỉ.
Trăng cũng bắt đầu lên.
Trăng non, ánh sáng của nó nhẹ nhàng như một cô thiếu nữ mới lớn hồn nhiên e thẹn. Ánh trăng nghiêng mình bên góc sân. Gió thiếu nữ khẻ vờn, lay động mấy cành hoa giấy trước sân nhà bạn tôi cũng chuyển mình như muốn bay lên.
Phía dưới sân mấy mảnh trăng nhỏ cũng nhãy múa theo điệu lay chuyển nhẹ nhàng khi luồn qua những lỗ hổng của giàn hoa.
Một con mèo bé xíu cứ theo vờn bắt chộp những bóng trăng.
Cuối giờ tí trăng đã nhô cao lên khỏi ngọn núi phía trước mặt tôi. những dải mây sương mùa cuối thu nặng trĩu một nữa vươn lên, một nữa như bị ai đó cố tình níu giữ lại vào trong khe núi. Một hình ảnh đẹp đến mê hồn đang diễn ra trong cảnh đêm về khuya vắng, lúc này chắc chẳng có mấy ai biết để ý chiêm ngưỡng nó đâu.
Một chiếc lá vàng nhỏ hơn cái bàn tay bị gió làm rơi chao chòng chành, rồi nhẹ nhàng úp xuống bên vệ đường. Nó nằm xuống trên những ngọn cỏ. Cỏ hai bên đường lúc này đầu cũng đã nhuốm trắng đầy sương.
Bị chiếc lá trùm kín trên đầu, ngọn cỏ như muốn vùng dậy hất nó xuống và tôi thấy chiếc lá rụng động. Hai bên vệ đường cỏ trắng bạc đầu, vì sương mỗi giờ lại thêm mỗi nặng. Đường đất, nên sương làm đất ẩm màu hơi nâu, đã tương phản cảnh những cây cỏ đội sương càng thêm phần rõ nét. Bóng trăng non bao phủ càng làm thêm bức tranh đẹp hơn.
''Trăng non chênh chếch đầu non
Sương giăng khe núi gió lòn rặng Dương
Cỏ xanh bạc tóc bên đường
Oằn mình đội chiếc lá vương trên đầu
Ai đi đâu, ai về đâu
Cho ta gửi chút sắc màu thời gian.''
Trong cái cảnh thiên nhiên đêm trường huyền linh ấy, nó có thể là chất xúc tác gợi lên trong mỗi một tâm hồn, sự thanh thoát phiêu du.
Trong bạn và trong tôi, ta thử hỏi ai đã có từng đêm không ngủ, để tâm hồn thổn thức LINH THAO.


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét