Ta đi tìm tri kỷ
Đâu rồi, mưa gió đã qua đi
Qua đi những mùa xuân đầy hoa thơm cỏ lạ
Chỉ còn trong ký ức xa xăm
Ta chỉ gặp ta trên những quảng đường xa lạ
Tự hỏi lòng người tri kỷ ở đâu ta
Bật đèn giữa ban ngày ta đi tìm tri kỷ
Mịt mù sương khói nghìn khơi
Tri kỷ là chi mà ta không thể nào định nghĩa
Đoạn đường xưa ta lạc lối đi về
Hoa rụng cuống bên đường
Nắng chiều đẩy bóng ta dài lên vài trượng
Phố phường chật ních như nêm
Ta thầm hỏi
Giữa chốn đông người chen chúc ấy
Ai người tri kỷ cùng ta
Chuông nhà thờ đâu đó vọng ngân xa
Ta chợt tỉnh
Người tri âm vẩy gọi.
Trần Đăng Khoa
30-3-2014.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét