Thứ Sáu, 11 tháng 4, 2014

VÀI CẢM NHẬN VỀ THƠ CỦA FB TRẦN ĐĂNG KHOA





Cái hay và cái rất hay ở đây là Đăng Khoa đốt đuốc, bật đèn đi tìm tri kỷ...

Ta chỉ gặp ta trên những quảng đường xa lạ
Tự hỏi lòng người tri kỷ ở đâu ta

Một nỗi buồn mênh mang được diễn tả trong một nguyên ý không gian và thời gian khắc họa một sự đau đớn có hậu.


Hoa rụng cuống bên đường
Nắng chiều đẩy bóng ta dài lên vài trượng

''Hoa rụng cuống'' để kết trái, một sự thi vị hóa khác hẳn với những dòng cảm xúc khi miêu tả về chiều kích đau khổ của kiếp người. Bóng hình của tác giã không dài ra khi ánh nắng chiều xiêu đổ, nhưng là dài lên; một cụm từ dí dỏm thi vị hơi cô đơn, nhưng không đưa ta đi vào một nỗi u hoài cô tịch. ''Bóng dài lên như một sự trổi dậy của một tâm thức còn ẩn chứa bao điều ước nguyện.

Trần Đăng Khoa đã kết thúc bài thơ nhẹ nhàng và thơ mộng đến giật mình, làm cho người đọc thở phào nhẹ nhỏm và mỉm cười trong thinh lặng.

Chuông nhà thờ đâu đó vọng ngân xa
Ta chợt tỉnh
Người tri âm vẩy gọi.

Đi tìm người tri kỷ nhưng lại gặp người tri âm trong tiếng ngân của chuông nhà thờ, trong một hoàn cảnh của bóng chiều nghiêng đổ...

Sự kết nối của tác giã muốn nói với chúng ta, Chúa là đấng giàu lòng từ bi và hay thương xót là người tri âm ( hiểu tiếng lòng ta ) và Ngài củng chính là bạn, là Thầy và đặc biệt là Thiên Chúa của chúng ta. Hai trong một, sự kết hợp này muốn nói với chúng ta ngoài Chúa ra chúng ta chẳng còn gì cao trọng hơn.
ĐI TÌM

Đốt đuốc giữa ban ngày
Ta đi tìm tri kỷ
Đâu rồi, mưa gió đã qua đi
Qua đi những mùa xuân đầy hoa thơm cỏ lạ
Chỉ còn trong ký ức xa xăm
Ta chỉ gặp ta trên những quảng đường xa lạ
Tự hỏi lòng người tri kỷ ở đâu ta

Bật đèn giữa ban ngày ta đi tìm tri kỷ
Mịt mù sương khói nghìn khơi
Tri kỷ là chi mà ta không thể nào định nghĩa
Đoạn đường xưa ta lạc lối đi về

Hoa rụng cuống bên đường
Nắng chiều đẩy bóng ta dài lên vài trượng
Phố phường chật ních như nêm
Ta thầm hỏi
Giữa chốn đông người chen chúc ấy
Ai người tri kỷ cùng ta

Chuông nhà thờ đâu đó vọng ngân xa
Ta chợt tỉnh
Người tri âm vẩy gọi.

Trần Đăng Khoa
30-3-2014.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét