Thứ Sáu, 11 tháng 4, 2014

VÀI CẢM NHẬN VỀ THƠ FB Tran Dang Khoa





Ảnh có tính chất minh họa

Thơ fb Tran Dang Khoa không ồn ả trong văn chương hôm nay, nó sâu thẳm trong cõi lòng nhân thế.
Nguyễn Minh chính (bạn tôi và cũng là bạn của Đăng Khoa ) lúc đầu là sinh viên khoa báo chí sau chuyển sang khoa chính trị luật, hiện nay là một thầy giáo) khi bàn về thơ khoa đã viết:
" Khoa lặng lẽ uyên thâm trong từng câu chữ và hóm hĩnh ném vào đời những triết lý nhân sinh.Thơ Khoa đẩy ta chùng xuống trong âm u cuộc đời, rồi nhè nhẹ đưa ta nhẹ nhàng lên chín tầng cao thẳm, trong tiếng chuông ngân''

Trong ‘‘Tràng Đình đất mẹ ta ơi’’
Trong ''đốt đuốc giữa ban ngày đi tìm tri kỷ’’
Trong chiều buông....


http://hoasungvahyvong.blogspot.com/2012/05/nhung-canh-thu-on-phuong.html

Nếu cuộc trần có nhiều điều bi ai làm cho ta rơi lệ, thơ Của Khoa củng nằm trong
nhóm đánh động lòng ta ở một góc đời sâu thẳm :
’’ Đê Mê’’ là bài thơ Khoa viết cho một người bạn củ, tôi không muốn nói người ấy là một tình nhân…

’’ Trái tim mang nặng khối sầu
Mơ buồn vào cõi thẳm sâu
xác thân tháng ngày mòn mỏi
Người xưa cất bước về đâu’’

http://hoasungvahyvong.blogspot.com/2011/09/e-me.html#more

Trong bài có một tình yêu, http://hoasungvahyvong.blogspot.com/2011/09/co-mot-tinh-yeu.html fb Dang khoa viết:’’

Tay em mềm như búp Sen chớm nở
Mắt em hiền như em bé ngây thơ
Em phóng tầm mắt nhìn vu vơ
Anh khẻ hỏi
Em thấy gì trên bầu trời cao Xanh ấy
Em thì thầm bóng chúng mình
In giữa trời mây
Uống với em ly trà chờ hoa Quỳnh nở
Nhâm nhi ly rượu nói với em lời yêu.''

Trong một bài khác Khoa viết:

http://hoasungvahyvong.blogspot.com/2011/09/co-nhung-binh-minh-nang-trai-vang-canh.html

''Có một bình minh
Nắng trải vàng trên cánh đồng xanh ngắt
Anh sóng bước bên em
Ta đắm say trong hương đồng gió nội
Trong ánh ban mai nhẹ nhàng cơn gió thổi
Trong âm vang khúc nhạc
Một ngày mới bắt đầu...
Da em thơm át cả mùi hương hoa cỏ
Dáng em mềm như cây lúa non xanh''

Tôi sẽ có một lời bàn tổng hợp về thơ fb ... Khoa trong lần sau

Hôm nay khi đọc bài thơ ''CHIỀU''

Cảm giác của mình như trái tim ngừng lại, khi bắt gặp một khoảng lặng trong thơ fb ... Khoa.
Nếu khoảng lặng trong vũ trụ là một là một tầng chân không, khoảng lặng trong âm nhac làm cho người thể hiện và người cảm thụ phải chùng lại khi thưởng thức nghệ thuật; một sự miên man lắng đọng tâm hồn. Trong bài thơ CHIỀU của Khoa ''Một cánh Chuồn nghiêng trong khoảng lặng'', mình cảm nhận cả bài thơ là một khoảng lặng mênh mang. Khoa khéo léo đến thăm người bạn củ trong một chiều Thu, cảnh nhà không, cổng khóa đã làm cho ta da diết tâm hồn. Mùi hương hoa sữa gợi cho ta cảm giác miên man của mùa Thu xứ bắc ở trong bài thơ CHIỀU lại cho ta khắc khoải về một kiếp nhân sinh. Giàn hoa Lý không mặc để gió lay mà trở nên cô tịch đến độ gió lắt lay
''Giàn Lý hiên nhà gió lắt lay''
Nắng mùa Thu cộng với gió heo may thường tạo nên cảnh tượng nhớ về thời non trẻ, làm cho người xa quê đau khổ khi nhớ về cố hương. Vẻ đẹp nắng mùa thu hòa lẫn sương chiếu được pha vào một mùi hương hoa đồng nội đã vẽ nên một bức tranh gợi cảm xa gần không xác thức. Cái đê mê trong thơ CHIỀU của Khoa đã đẩy người đọc lên đến một tầng cao hoài niệm TÂM LINH.
''Có phải em về trong heo may''.
CHIỀU

Anh đến quê em trong chiều nay
Nhà không cổng khoá lá thu đầy
Em đi đâu bẵng mùa Hoa Sữa
Giàn Lý hiên nhà gió lắt lay
Đìu hiu sương nắng ngát hương bay
Một cánh Chuồn nghiêng trong khoảng lặng
Có phải em về trong heo may.

Trần Đăng Khoa-9-2013

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét