Chủ Nhật, 19 tháng 7, 2015

Hạnh phúc hay khổ đau




Ngày nào hắn cũng uống rượu say khướt, bước đi chân nọ đá chân kia. Tay khoát với bất định, cái đầu cứ lúi nhúi, về phía trước liên tục.
Người ta nói: hắn là bản photocopy của ''làng vũ đại ngày ấy''.

Người say nào cũng vậy, và hôm nay hắn cũng vậy.
Cứ uống say vào, là hắn chửi.
Chửi đã quen mồm.
Không say hắn cũng chửi.
Không có tiền mua rượu hắn cũng chửi.
Hắn chửi suốt ngày trong nhà.
Tất cả mọi người trong nhà của hắn, hắn đều cảnh giác và xem như thù địch.

Cái bệnh say là thế đó.
Khi rượu đã đốt cháy trong cái bụng và trong não hắn, hắn đâm ra mắc bệnh hoang tưởng.
Từ đây, mỗi sự kiện, hiện tượng xẩy ra trước mắt hắn, hắn đều cho là nguy hiểm cần phải cảnh giác cao độ. có thể là ''thủ tiêu''.hoặc phải ''triệt tiêu''!

Đã không có tiền mua rượu, hắn phải bắt đầu cá vá đầu tôm.
Thế nhưng, hắn lại rất đa nghi.
Hắn gian xảo.
Hắn lừa lọc.
Hắn vay mượn của người này, người nọ để đầu tư vào nuôi mấy thằng đàn em say của hắn.

Bọn đàn em đầu gấu ma men của hắn, được cái nổi tiếng dốt nát và liều mạng. Nếu không làm theo lời hắn chỉ dạy, bọn chúng sẽ không có rượu để uống.
Hắn nói với đàn em:
anh ốm yếu thì các em cũng khốn.
Vì thế, còn rượu thì còn anh.
Còn anh, các em còn rượu để uống.

Một hôm hắn say khướt, xe máy đâm sầm vào đít con trâu. Cái xương bàn mông của con trâu gầy làm hắn sưng húp mặt mũi.
Vì say rượu nhiều năm, nên hắn bị mất sức.
Độ đề kháng trong hắn, vì thế mà yếu hẳn. Hắn đau đớn lúi húi dắt xe về nhà...

Đời khổ. Vợ hắn ''ca lên'' với trường độ âm cao.
Nói nhiều mà vẩn khổ.
Nói đi, nói lại một giai điệu ấy, mãi nghe cũng nhàm tai rồi.
Nhưng đối với hắn ''thông tin tuyền truyền'' là điều không thể bỏ được!
Hắn suy nghĩ. Mình cứ phải nói, nói mãi, vợ, connghe nhàm tai, nhức óc tức máu lên, hắn lại có tiền uống rượu.

Thế là.
Hắn uống nhiều, nói nhiều.
Uống ít, hắn cũng nói nhiều.
Không uống, hắn cũng nói suốt ngày ra rả.
Một hôm, hắn không có tiền mua rượu, cái thân xác của hắn đổ gục xuống góc nhà, mềm nhũn như một bì da thối.

Vợ hắn nói: uống say nói cả ngày.
Hôm nay không say, nằm xẹp đó cũng cứ ra rả cả ngày như một thằng say rượu.
Tôi không muốn nghe cái luận điệu tuyên truyền của ông nữa đâu.
Cái đồ nói một đàng làm một nẻo: ''đúng là nhân bất học, bất tri lí''.
Người ta lấy thông minh học vấn làm gốc, còn nhà ông được đồng nào thì nốc vào rượu. Say khướt cả ngày, vì thế mà con ông thất học.
Tội cho cái mớ tôi đã đẻ ra. Chúng nó không được đến trường, học cái khôn cái ngoan của thời đại.
Một lũ như bố nó, không biết mai ngày, gia đình sẽ tiến về đâu.
Nối được cái Internet để xem tin tức, hôm nay ông đòi đập máy, ngày mai ông đồi cắt mạng; lại còn hù dọa là phải kiểm duyệt thông tin.
Tôi nói thật với ông, để cho ông mở cái đầu vịt ra một tí. Tôi nối cái mạng là để xem thông tin cho khuây.
Hơn nữa, tôi có nuôi dăm ba con gà, con vịt, tôi muốn truy cập xem kỷ thuật chăn nuôi cho có khoa học. May ra còn xấn thốn, kiếm được đồng ra, đồng vào mà cho ông uống rượu.
Tôi ngán đến tận cổ với ông rồi đó. Đã thế lại còn học đòi nuôi bọn đàn em, để hù dọa con cái trong nhà.

Làng xóm có nhiều người nói: hắn là con rơi của Chí Phèo.
Người khác nói: chí phèo không có con.
Có người bỉu môi nói: Nó không phải là con, là cha, là cháu, chắt của Chí Phèo gì sất.
Hắn chính là, hiện thân ông bành tổ của thằng cha Chí Phèo làng Vũ Đại.

Một hôm, hắn dí dao vào cổ vợ hắn và ''xin'' được một ít tiền. Hắn liền hú mấy thằng đệ tử rủ nhau ra quán nhậu.
Mấy thằng em xum xeo khen ''đại ca'' hôm nay sành điệu, rất sáng và rất suốt.
Hắn trợn mắt nói: sành điệu cái quái gì. Tiền này, là công anh làm luật mà có đó.
Uống đi, uống vào rồi mà biết bảo vệ anh.
Còn anh, là còn rượu.
Anh mà chết đi, thì chúng mày lấy rượu đâu mà uống.
Nói xong, hắn cười khề khề.
Hắn nhấp một hớp rượu, rồi ực một cái rõ to.
Hắn nhắm mắt lại vẻ sung sướng, ngã lưng xuống ghế, độ vài giây.
Bổng chốc, hắn bật dậy sảng khoái nói: đời là hư vô, làm luật kiếm tiền là bất khả kháng.
Cái thằng cha Lão Tự trong tác phẩm Chí Phèo, cũng là thằng phét láo.
Lão tự dám nói với Chí Phèo..... sau khi chết mọi người đều bị chôn và trở thành cái mã.
Kẻ nằm trong cái mã, đã có ai được gọi là cụ lớn mã bao giờ.
Hắn cười khà khà, rồi nói: thế mà trên đời này cũng có thằng được gọi là ông lớn mã.
Ước gì sau này tao cũng được thế kia.
Nói xong, hắn quay mặt ra phía cánh đồng, nơi ấy một nghĩa trang dày đặc.

Chầu rượu chưa tàn. Hắn đã lặng lẽ, lén bỏ bọn đàn em đứng dậy đi ra bên vệ đường, lầm lủi bước về nhà, trong đêm dày tối đặc.
Hắn đi như người bước chân rất tỉnh. Cái gì đó trong đêm nay, đã làm cho hắn tỉnh.
Nói là tỉnh táo, nhưng chân hắn vẩn xéo khoai bên đường.
Vừa đi, hắn vừa ngâm thơ.
Không biết mấy câu thơ này, hắn tự sáng tác hay đã học lỏm được của ai trong xóm.
Hắn ngâm thơ với một chất giọng trầm buồn.
Trong đêm khuya vắng, tiếng gió vi vu, cọng với âm thơ trầm trầm sầu não, làm cho người nghe như muốn chùng lại, lắng đọng, để trãi nghiệm về thân phận cuộc đời.

Trời khuya đêm lắm anh ơi
Cho em nhờ gió gửi lời tâm linh
Niệm cho em, khúc tâm tình
Niệm cho em, một lời kinh ngọt ngào
Xin anh đừng hỏi vì sao
Xin đừng, đừng chon kinh nào cho em.

Trong lúc này, nếu có ai đó nhìn thấy phong thái của hắn, cũng đều nói: hắn đáng thương.
Đúng là đời hắn thật đáng thương.
Hắn không tự tạo ra cho mình hoàn cảnh. Nhưng cái ''trời đánh'' nào đó, đã làm cuộc đời hắn ra nông nỗi này.
Điều này, chỉ có hắn biết, mẹ, cha hắn biết và cái thằng tạo ra nghịch cảnh trớ trêu này cũng biết.

Trời càng về đêm, càng u sầu tỉnh mịch. Tiếng thơ ai oán của hắn lại ngân lên, nghe da diết đến tận tơ lòng.
Rồi hắn cũng lê chân bước về đến trước cổng làng. Mùi rượu, mùi thịt chó trộn lẩn vào nhau, đã tạo nên một mùi khăm lạ mũi.
Đàn chó của xóm làng đi săn đêm, bắt được mùi của hắn, liền đua nhau ăng ẳng, gâu gâu.
Con quỵt đuôi bỏ chạy, con thì xông vào sủa như bắt được thủ phạm gây chuyện đêm hôm trước.
Hắn cúi xuống với tay lấy hòn đá, ném về phía đàn chó. Nhiều con tông vào nhau, đua chân bỏ chạy. Cũng có vài con liều mạng xông vào để cắn xé hắn.

Hắn bị đớp một miếng ở sau bắp đùi, máu chảy lênh láng. Bản năng tự bảo vệ, đã thúc chân hắn cao chạy về nhà.
Đóng cửa cái sầm, hắn ngã vật xuống giữa nền nhà nằm rên ư ử.
Vợ hắn nghe tiếng rên lạ, biết rằng hắn mới về nhà, nhưng cũng đâm nghi, liền bật đèn lên xem sao.

Một bãi máu đông cứng lại trên nền đất, xung quanh bắp đùi hắn. Hắn bị lịm đị vì yếu.
Vợ hắn bấm đèn pin lên, đưa bàn tay xoa nhẹ trên lưng hắn. Biết thế, hắn cố nín lại cho nhịp thở nhè nhẹ hơn, có vẻ như người bắt đầu bị lịm dần, để ra đi vào cõi chết!

Vợ hắn thấy thế, đôi tay bắt đầu run lên, bà xoa nhẹ lên vai hắn.
Được đà, hắn cố hết sức nín thở, đưa hơi ra thật khẻ, rồi giã làm run rẩy.
Vợ hắn lo lắng thật.
Bà bật khóc.
Một tiếng nấc nhẹ, vài ba giột nước mắt nóng hổi rơi xuống trên lưng hắn.
Hắn cảm nhận được thế nào là sự ấm nóng, của giọt nước yêu thương.
Hắn cố thêm tí nữa, cho đoãn khúc này thêm phần mê ly hơn.
Bây giờ, chính tai hắn nghe, hắn nghe rõ từng tiếng một.
Thể xác và tâm hồn hắn bây giờ, cũng cảm nhận được từng sợi thiêng liêng của yêu thương, mà vợ hắn đang truyền xuống cơ thể hắn, qua bàn tay gầy guộc của bà.

Vợ hắn bế hắn lên giường, lau chùi sạch sẽ, bà im lặng thút thít trong gió đêm.
Đêm nay, một đêm dài hơn mọi đêm, đối với bà.
Ngoài trời gió vẫn hiu hiu thổi. Mấy con chuột quậy phá dữ dội, cắn nhau kêu chí chóe. Bà biết bây giờ, mới là bắt đầu, thời khắc chuyển sang canh ba.

Vợ hắn ngồi bên hắn, như người mẹ ngồi thức với đứa con thơ, trong lúc nó bị ốm đau.
Bà xoa nhẹ trên đầu hắn, trên mặt hắn. Bà lấy ngón tay cái miết và day nhẹ trên đôi lông mày của hắn và xoa dầu lên, bà sợ hắn bị cảm.
Lại thêm những giọt nước mắt rơi xuống trên khuôn mặt hắn.

Chưa bao giờ trong cuộc đời hắn và cũng có thể không mấy khi, có mấy ai, được cảm nhận tình thương yêu một cách chân thành. Thật đến độ mà một kẻ say như hắn suốt ngày lê la quán sá và ngồi xem phim chưởng Trung Quốc, cũng chưa bao giờ được nghe nói về điều này.

Hắn cảm nhận tất cả, nhưng không dám thốt lên lời.
Mặc dầu, trong lúc này hắn muốn kêu lên thật to :
mình ơi, tôi có tội với mình.
Tôi đã làm cho mình biết bao điều đau khổ.
Gió giật mạnh thêm. Trời càng về đêm sương lại càng sa thêm nặng hạt. Tấm ni lông che ở phía góc hồi nhà hắn, bị gió quật nghe sột soạt.
Hắn nằm thế mà cảm nhận tình thương trong im lặng.
Bây giờ, thì hắn co người lại và run lên, vợ hắn biết gió to nên hắn lạnh.
Hắn cũng thuộc loại người hay bị cảm vì lạnh.
Vợ hắn đã lấy một tấm mền mỏng đắp lên cho hắn. Bây giờ, bà không gượng được nữa, mà gục xuống trên tấm ngực trơ xương của hắn, rồi ngủ một giấc ngon lành.

Sáng mai, khi bừng giấc. Hắn thấy vợ hắn ngủ rất sâu, hắn thương vợ nhiều lắm.
Hắn lấy tay đỡ nhẹ cho vợ nằm xuống và đắp mềm lên, để bà ngủ.
Hắn đi lại nhẹ nhàng, để không gây ra tiếng động, vì sợ làm mất giấc nồng của người mà sáng nay hắn gọi là Tiên Nữ Mặt Trăng.

Mặt trời lên. Vợ hắn cũng choàng tỉnh giấc, thấy hắn không còn trên giường nữa.
Bà bước chân nhẹ nhàng về phía sân phơi.
Hắn đang ngồi một mình đăm chiêu, nhìn về phía đông xem mặt trời lên. Những tia nắng ban mai, dọi xuống trên gương mặt hắn.
Vợ hắn mĩm cười một mình và nói: trời ạ, đúng thật là!

Qua quýt vài ba bát cơm, với mấy quả cà, của bận ăn tối hôm qua còn dư lại. Thế là bận ăn sáng của gia đình hắn, đã trôi vào trong dòng sông thời gian.
Vợ hắn lại ra đồng, bắt thêm con cua, con cá. Hái thêm vài bó rau Muống để về chuẩn bị cho bận cơm trưa.
Bận cơm trưa hôm nay của gia đình hắn thật vui vẻ, khác lạ mọi ngày.
Vì trong bận cơm, vợ hắn không phải nghe những bài giáo huấn đạo đức của đức lang quân.
Con hắn, không phải nghe những bài xã luận, mà tác giã và phát thanh viên, chính là người bố thân yêu của chúng.
Phong thái sống của gia đình hắn, được thay đổi đột ngột quá.
Đã hơn một tuần nay, trong nhà hắn rất bình an.
Xóm làng, cũng lấy làm lạ lắm.

Một hôm, sau bận ăn trưa. Cả nhà ngồi uống nước chè xanh vui vẻ, vợ hắn đùa yêu.
Mấy hôm nay em cảm thấy buồn. Hắn liền ôn tồn hỏi vợ, sao em lại buồn.
Vợ hắn, nhìn hắn đăm đăm rồi nói: buồn vì cái Radio nhà ta dạo này hết pin.
Hắn nhìn vợ đắm đuối rồi mĩm cười, lặng lẽ lên giường đánh ngã.
Vừa nằm xuống, hắn vừa đọc : ''lấy im lặng để chống ồn ào''.
Thằng con, đứng bên cạnh liền nói: Người ta nói: ''lấy nhu thắng cương''.
Vợ hắn đang ngồi uống nước, bật tức cười quá.
Bà vội thả cốc nước chè xanh xuống bàn, nguýt một cái rồi nói:
Trời ạ, đã không biết thì thôi, lại còn hay nói chữ, người ta nói: ''lấy bất biến ứng vạn biến.''
Hắn vổ tay vào bắp đùi kêu cái bét, rồi nói : mẹ hắn giỏi thật đấy, chắc ngày xưa mẹ hắn học giỏi văn lắm nhỉ?

19-7-2015
(còn nữa)
Ảnh minh họa từ Internet

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét