Thứ Hai, 6 tháng 7, 2015

Đâu là hạnh phúc?






Thằng cháu đích tôn, học giỏi từ lớp một cho đến đại học. Khi nào hắn cũng được yêu thương trong gia đình, trong lớp và cả hàng xóm cũng có vẻ kính nể hắn.
Hắn đâm kiêu hãnh và nhiều khi ăn nói ngỗ ngáo hơn thằng cháu ngoại học dốt.Năm nay là năm cuối cùng đời sinh viên, hắn dồn hết tâm lực cho việc tốt nghiệp đại học. Cả năm không gọi điện về thăm sức khỏe bà nội, ngoại trừ những cú điện ''lừa'' tiền để uống cafe.
Hè năm nay hắn về, lúc nào cũng ngồi tỉ tể bên nội. Hắn kể nào chuyện lo lắng tương lai, chuyện nghề nghiệp, chuyện trông coi hương hỏa gia tộc v v v. Thôi thì đủ thứ trên đời mà thằng cháu đích tôn thì thầm bên tai nội.
Bà nội ngồi nghe chăm chú như nuốt từng tiếng, từng câu. Thỉnh thoảng bà lại đưa tay lên quẹt nhẹ những giọt nước mắt tuổi già còn sót lại của một cuộc đời lo toan vất vả. Thằng cháu không hề chú ý vào tâm lí của nội, mà hắn cứ kể, cứ nói một cách rất rất tâm huyết.
Khi thằng cháu đích tôn bắt đầu khép lại chương trình tương lai của hắn bên tai bà nội. Lúc này bà mới hỏi lại cháu: sau khi học xong các bằng cấp, khi cháu trở thành một người tạm gọi là có chữ trong đầu, ước muốn của cháu điều gì là cao quý nhất.
Hắn nói: sau khi học xong, cháu muốn được làm quan, làm ông này bà nọ cho nó oai và cuộc sống cũng có phần dễ thở hơn.
Bây giờ bà nội mới đưa tay sờ yêu trên đầu thằng cháu đích và nói:
Trên đời này vô phúc nhất là chọn nghề làm quan cháu ạ.
Trên đời này bất hạnh nhất cũng là nỗi bất hạnh của một đời con gái lấy phải thằng chồng hám danh, tham lợi.

Hè 6-7-2015
         Ảnh minh họa từ Internet

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét