Thứ Ba, 4 tháng 10, 2011
Con hiểu ra rồi
Chúa ơi con hiểu ra rồi
Mỏng manh chiếc lá giữa đồi chiều đông
Nhẹ thôi một tia nắng hồng
Nhẹ thôi cơn gió bềnh bồng đời con
Lìa cành xuống đất tan giòn
Xác con về lại lối mòn bụi tro
Một thời lầm tưởng lá to
Dám rằng đủ sức chuyến đò chiều thu
Bổng đâu mưa gió mịt mù
Nát tan xác lá phù du sắc màu
Cuộc trần đầy nổi thương đau
Đông tàn xuân đến một màu xanh
Xuân xanh hoa thắm vườn xanh
Tiếng chim lại hót thanh thanh giữa trời
Chúa ơi con hiểu ra rồi
Trái tim rỉ máu giữa đồi can-vê
Ngày đêm chờ đợi con về
Ngày đêm lo lắng con mê bụi hồng
Sợ con lạc bước vườn không
Miếng cơm manh áo lông bông giữa đời
Chấp tay con lạy chúa trời
Cầu cho nhân thế hợp lời xin vâng
Trần đăng Khoa
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét