Thứ Năm, 22 tháng 9, 2011

Con đâu phải mồ côi









Bố, mẹ ơi về với nhau đi
Bố đang sống mà sao như đã chết
Mẹ hãy còn mẹ ở nơi đâu
Thân phận con mới mấy tuổi đầu
Đang sung mãn như nụ Đào chớm nở
Rồi một ngày đời con bở ngỡ
Bố mẹ đang còn con hóa trẻ mồ côi



Một mai kia khi mười chín đôi mươi
Nét mặt thanh xuân bổng hóa thành cằn cỗi
Nổi u sầu nhuốm trọn trái tim con
Mái trường thân yêu trở thành niềm khát vọng
Trống điểm tan tầm con đứng lặng bơ vơ

Giờ này năm qua con đứng chờ xe bố...
Nay khát cháy lòng tiếng mẹ quở yêu thương
Cuộc sống gia đình đâu mấy vấn vương
Sao bố mẹ vứt con giữa dặm trường
Để tuổi xanh mặc đỏ đen chà đạp
Biết bao đêm mưa dông bão táp
Con rét cứng lòng đói bụng thèm cơm
Con lầm lủi trong góc-hè thành phố
Ghé vách tường ngủ tạm qua đêm

Con lang thang giữa đồng xanh vắng lặng
Giọt lệ ngắn dài sưng mí mắt ngây thơ

Bố mẹ ơi hãy tha thứ cho nhau
Để con được trở thành người hoàn hảo
Con chẳng sợ đêm đen mưa bão
Giăng tay nằm có bố mẹ kề bên

                         Trần đăng Khoa

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét