Đứng trước thảm họa môi sinh, biển Miền Trung nước ta bị ô nhiểm trầm trọng. Hàng nghìn tấn cá bị chết do nhiễm độc, đã tất lên đầy bờ biển trong những ngày vừa qua.
Đại nạn này không chỉ dừng lại ở những ngày cuối tháng tư mà nó còn tiếp diễn liên tục cho đến hôm nay. Ai dám chắc nó không còn tiếp diễn trong những thời gian tới.
Đại nạn này không chỉ dừng lại ở những ngày cuối tháng tư mà nó còn tiếp diễn liên tục cho đến hôm nay. Ai dám chắc nó không còn tiếp diễn trong những thời gian tới.
Đứng trước thảm nạn đó, người ngư dân đã kêu gào thảm thiết bởi sự đe dọa đến sự sống còn sinh mạng họ và các thế hệ tương lai của cư dân.
Điều này không dừng lại ở cư dân biển mà cư dân trong cả nước cũng bị nạn ô nhiễm biển đe dọa đến mạng sống của mình.
Chuỗi dây chuyền này, sẽ lan rộng trên tuyến đường dây chuyền thức ăn mà chúng ta quy nạp mỗi ngày.
Điều này không dừng lại ở cư dân biển mà cư dân trong cả nước cũng bị nạn ô nhiễm biển đe dọa đến mạng sống của mình.
Chuỗi dây chuyền này, sẽ lan rộng trên tuyến đường dây chuyền thức ăn mà chúng ta quy nạp mỗi ngày.
Thảm họa này không có luật ngoại trừ với bất kỳ một người nào. Bắt đầu từ cư dân biển cho đến cư dân đồng bằng và lên miền sơn cước.
Nó cũng không loại trừ những người yêu nước can đảm xuống đường, dấn thân biểu tình bảo vệ sự an toàn của biển.
Nó cũng không loại trừ những người chống biểu tình, ra tay bắt bớ, đánh đập những người bảo vệ môi sinh.
Thảm họa này sẽ bao trùm lên tất cả, từ quan chức cho đến thường dân, từ người giàu cho đến người nghèo.
Nó cũng không loại trừ những người yêu nước can đảm xuống đường, dấn thân biểu tình bảo vệ sự an toàn của biển.
Nó cũng không loại trừ những người chống biểu tình, ra tay bắt bớ, đánh đập những người bảo vệ môi sinh.
Thảm họa này sẽ bao trùm lên tất cả, từ quan chức cho đến thường dân, từ người giàu cho đến người nghèo.
Từ cú hích thứ nhất thảm họa biển nhiễm độc và từ đó các thảm họa kép (môi sinh) sẽ liên tục sẽ xẩy ra. Từ đó rất dễ đi đến thảm họa nhân đạo bởi thiếu ăn và ăn phải chất độc mà sinh ra bệnh tật.
Cũng từ thảm họa ô nhiễm biển này ("tạm gọi là thảm họa mềm"), đây là dạng thảm họa có tính năng trực tiếp đe dọa đến sự sống còn của mỗi một con người, của Giang San nòi giống và của muôn loài sống cộng sinh trong chuỗi sống.
Cũng từ thảm họa ô nhiễm biển này ("tạm gọi là thảm họa mềm"), đây là dạng thảm họa có tính năng trực tiếp đe dọa đến sự sống còn của mỗi một con người, của Giang San nòi giống và của muôn loài sống cộng sinh trong chuỗi sống.
Đứng trước thảm họa to lớn này Người Công Giáo Việt Nam phải làm gì?
Người Công Giáo cũng là công dân của nước Việt Nam, nó không phải là thứ công dân hạng hai như một thời đã bị và đang bị ghi trong sổ sách, trong chứng minh nhân dân (cmnd của người công giáo mới có câu, Tôn Giáo-Thiên Chúa Giáo, còn các tôn giáo khác hầu như ghi không tôn giáo).
Để đồng hành và bảo vệ môi trường trong sạch và bảo vệ Giang San giống nòi. Ủy Ban Công Lý và Hòa Bình Địa Phận Vinh, Linh Mục đoàn Hạt Kỳ Anh đã ra công văn, bày tỏ sự lo lắng cảm thông với đồng bào Miền Trung và với quốc dân trong toàn quốc.
Hội đồng Giám Mục Việt Nam, cũng đã có văn bản bày tỏ về nỗi niềm chung của dân tộc và chia sẻ với đồng bào Miền Trung cách riêng.
Để đồng hành và bảo vệ môi trường trong sạch và bảo vệ Giang San giống nòi. Ủy Ban Công Lý và Hòa Bình Địa Phận Vinh, Linh Mục đoàn Hạt Kỳ Anh đã ra công văn, bày tỏ sự lo lắng cảm thông với đồng bào Miền Trung và với quốc dân trong toàn quốc.
Hội đồng Giám Mục Việt Nam, cũng đã có văn bản bày tỏ về nỗi niềm chung của dân tộc và chia sẻ với đồng bào Miền Trung cách riêng.
Người Công Giáo Việt Nam có một phương châm sống được nêu rõ trong Tông Thư của Hội Đồng Giám Mục Việt Nam-1980: "sống Phúc Âm giữa lòng dân tộc'' và được dẫn dắt một cách đầy khôn ngoan của HĐGM Việt Nam.
Vậy chúng ta thử hỏi: Người Công Giáo Việt Nam có nên xuống đường cùng dân tộc, để bảo vệ giống nòi và bảo vệ tổ quốc hay không?
Tôi xin độc thọại thế này.
Rất nên.
Nhưng nên làm như thế nào?
Điều này tại sao phải nói dài dòng? Vì, trải qua một thời gian tương đối so với một kiếp người. Người Công Giáo Việt Nam thường bị một thứ ý thức hệ lý luận xem như nhóm Người đối trọng với chủ nghĩa vô thần duy vật tầm thường.
Do đó, mọi sự đòi hỏi văn minh, công bình, bác ái xã hội nhằm làm thăng tiến đời sống con người xã hội của Người Tín Hữu đều bị chụp mũ là phản ''tiến bộ''.
Tại sao lại chụp mũ phản tiến bộ?
Vì, hệ ý thức lý luận duy vật tầm thường, xem những sự văn minh tiến bộ mà các Ki tô hữu đưa ra là đi ngược lại với hệ thống tuyên truyền ý thức của họ.
Tôi xin độc thọại thế này.
Rất nên.
Nhưng nên làm như thế nào?
Điều này tại sao phải nói dài dòng? Vì, trải qua một thời gian tương đối so với một kiếp người. Người Công Giáo Việt Nam thường bị một thứ ý thức hệ lý luận xem như nhóm Người đối trọng với chủ nghĩa vô thần duy vật tầm thường.
Do đó, mọi sự đòi hỏi văn minh, công bình, bác ái xã hội nhằm làm thăng tiến đời sống con người xã hội của Người Tín Hữu đều bị chụp mũ là phản ''tiến bộ''.
Tại sao lại chụp mũ phản tiến bộ?
Vì, hệ ý thức lý luận duy vật tầm thường, xem những sự văn minh tiến bộ mà các Ki tô hữu đưa ra là đi ngược lại với hệ thống tuyên truyền ý thức của họ.
Vậy, ai sẽ là người đứng ra can đảm bảo vệ môi trường, bảo vệ non sông giống nòi đây?
Người xưa có câu: "ai treo chuông thì người ấy gỡ chuông''.
Nếu người treo chuông vì sợ mất quyền lợi cá nhân, phe nhóm mà không dám gỡ chuông, dẫu biết rằng chuông sẽ rơi xuống giữa đầu nhân loại!
Vậy xin hỏi lại lần nữa, vậy ai sẽ là người can đảm đứng lên bảo vệ Giang San giống nòi đây?
Bây giờ chúng ta có thể đi đến câu trả lời chung như sau: cả hai, người treo chuông và những người có nguy cơ bị chuông rơi xuống giữa đầu đều phải có trách nhiệm này trước giang sơn mà cha ông để lại.
Nếu người treo chuông mà nhất quyết trả lời không, thì trách nhiệm đương nhiên thuộc về quyền bảo vệ tính mạng của quốc dân khi bị nạn ô nhiễm môi trường đe dọa.
Người xưa có câu: "ai treo chuông thì người ấy gỡ chuông''.
Nếu người treo chuông vì sợ mất quyền lợi cá nhân, phe nhóm mà không dám gỡ chuông, dẫu biết rằng chuông sẽ rơi xuống giữa đầu nhân loại!
Vậy xin hỏi lại lần nữa, vậy ai sẽ là người can đảm đứng lên bảo vệ Giang San giống nòi đây?
Bây giờ chúng ta có thể đi đến câu trả lời chung như sau: cả hai, người treo chuông và những người có nguy cơ bị chuông rơi xuống giữa đầu đều phải có trách nhiệm này trước giang sơn mà cha ông để lại.
Nếu người treo chuông mà nhất quyết trả lời không, thì trách nhiệm đương nhiên thuộc về quyền bảo vệ tính mạng của quốc dân khi bị nạn ô nhiễm môi trường đe dọa.
Vậy lúc này người Công Giáo phải làm gì?
Người Công Giáo cũng phải có trách nhiệm đặc biệt với tổ quốc trong sự hướng dẫn của những đấng bề trên. Người Công Giáo cũng phải lên tiếng mạnh mẽ bằng mọi phương tiện có thể, đặc biệt là phương tiện truyền thông.
Chúng ta góp một lời nói, một cú like hay một share trên các tấm hình, bản tin hữu ích.
Tôi còn nhớ các bản tin kể lại, trong cuộc thế chiến thứ II, khi phát xít Đức tiêu giệt hàng triệu người Do Thái một cách man rợ nhất. Khi ấy Tòa thánh Va ti can đã có những nổ lực mạnh mẽ, lên tiếng nhằm bảo vệ người Do Thái và tìm mọi phương thế để giải cứu, giúp họ thoát khỏi bàn tay giệt chủng Phát Xít.
Thế nhưng, những năm cuối thế kỷ XX đã có những trào lưu đứng lên tố cáo Ro ma vô cảm trước thảm họa giệt chủng người Do Thái thời bấy giờ.
Cho nên, trong lúc này Người Công Giáo Việt Nam cũng phải can đảm bảo vệ môi trường cứu Giang San nòi giống, trong sự có thể thuộc tầm tay của mình.
Người Công Giáo cũng phải có trách nhiệm đặc biệt với tổ quốc trong sự hướng dẫn của những đấng bề trên. Người Công Giáo cũng phải lên tiếng mạnh mẽ bằng mọi phương tiện có thể, đặc biệt là phương tiện truyền thông.
Chúng ta góp một lời nói, một cú like hay một share trên các tấm hình, bản tin hữu ích.
Tôi còn nhớ các bản tin kể lại, trong cuộc thế chiến thứ II, khi phát xít Đức tiêu giệt hàng triệu người Do Thái một cách man rợ nhất. Khi ấy Tòa thánh Va ti can đã có những nổ lực mạnh mẽ, lên tiếng nhằm bảo vệ người Do Thái và tìm mọi phương thế để giải cứu, giúp họ thoát khỏi bàn tay giệt chủng Phát Xít.
Thế nhưng, những năm cuối thế kỷ XX đã có những trào lưu đứng lên tố cáo Ro ma vô cảm trước thảm họa giệt chủng người Do Thái thời bấy giờ.
Cho nên, trong lúc này Người Công Giáo Việt Nam cũng phải can đảm bảo vệ môi trường cứu Giang San nòi giống, trong sự có thể thuộc tầm tay của mình.
Hy vọng, Giáo Hội Công Giáo Việt Nam trong tương lai, không bị con dân của dân tộc mình, đứng lên tố cáo là đã có sự vô cảm trước thảm nạn, tổ quốc bị lâm nguy ô nhiễm môi trường!!!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét