Thứ Tư, 15 tháng 3, 2017

17-3-2016

''Mùi thiền đã bén muối dưa
Sắc thiền ăn mặc đã ưa nâu sồng''


Câu thơ lục bát trong Truyện Kiều-Nguyễn Du không nhằm miêu tả nét vẻ bề ngoài của một Kiều nương, nữa mừng nữa tủi khi gặp lại đại gia đình. Nó nói lên cái tâm sâu mà thật của một đóa trà mi, bị dập vùi trong biển đời oan trái. 
KIều không tự ti mặc cảm vì thân phận cuộc đời, cho dù đã có lúc ''thềm hoa một bước lệ hoa mấy hàng''. 
Kiều đã nói thật lòng với gia đình bây giờ con muốn đi tu. Có phải bởi tại duyên trần ai, nợ trần ai nặng nghiệp, mà Kiều từ giã ''am mây'' để trở về với mẹ cha và với chàng Kim trọng? 
Theo góc nhìn cái tâm, mà bác Hung Nguyen Tien Tien đã chia sẽ. Vì thế, trong năm thánh Lòng Chúa Xót Thương. Chúng ta nhìn vào góc độ từ tâm của Chúa, có thể nói: Chúa đã chạnh lòng thương xót, mà đoái nhìn đến kiếp phàm nhân của một nữ nhi hèn mọn(Thúy Kiều), đã phải trải qua bao kiếp nạn thăng trầm, chỉ vì một chữ HIẾU với mẹ cha.
Kiều được đoàn viên nhìn từ góc độ tâm linh có thể nói được, hành động báo hiếu của Thúy Kiều đã động đến trời xanh cao thẳm.

''cho dù liều một thân con
Hoa dù rũ cánh lá còn xanh cây''

Mùi thiền và sắc thiền trong lời nói của Kiều, đã gợi cho ta cảm nghiệm, kiều là một nữ nhi ''quân tử''. 
Kiều không tự ti, bi lụy trốn đời đi tu, mà Kiều sống rất thật. Thật đến độ có thể hiểu rằng: nếu không gặp lại được gia đình chắc Kiều sẽ trở thành một Ni Cô đạo hạnh. 
Vì thế xin được họa thêm một câu lục bát 

Không bi, tư lụy chốn đời
Một lòng chân thật thốt lời ''nghìn năm''.

Mời các bạn đọc đoạn trích sau đây
Giác Duyên đưa Gia Đình đến chùa gặp Kiều

Cơ duyên đâu bỗng lạ sao,
Giác Duyên đâu bỗng tìm vào đến nơi.
Trông lên linh vị chữ bài,
Thất kinh mới hỏi: Những người đâu ta?
Với nàng thân thích gần xa,
Người còn sao bỗng làm ma khóc người?
Nghe tin ngơ ngác rụng rời,
Xúm quanh kể lể rộn lời hỏi tra:
Này chồng này mẹ này cha,
Này là em ruột này là em dâu.
Thật tin nghe đã bấy lâu,
Pháp sư dạy thế sự đâu lạ thường!
Sư rằng: Nhân quả với nàng,
Lâm truy buổi trước Tiền đường buổi sau.
Khi nàng gieo ngọc trầm châu,
Đón nhau tôi đã gặp nhau rước về,
Cùng nhau nương cửa bồ đề,
Thảo am đó cũng gần kề chẳng xa.
Phật tiền ngày bạc lân la,
Đăm đăm nàng cũng nhớ nhà khôn khuây.
Nghe tin nở mặt nở mày,
Mừng nào lại quá mừng này nữa chăng?
Từ phen chiếc lá lìa rừng,
Thăm tìm luống những liệu chừng nước mây.
Rõ ràng hoa rụng hương bay,
Kiếp sau họa thấy kiếp này hẳn thôi.
Minh dương đôi ngả chắc rồi,
Cõi trần mà lại thấy người cửu nguyên!
Cùng nhau lạy tạ Giác Duyên,
Bộ hành một lũ theo liền một khi.
Bẻ lau vạch cỏ tìm đi,
Tình thâm luống hãy hồ nghi nửa phần.
Quanh co theo dải giang tân,
Khỏi rừng lau đã tới sân Phật đường.
Giác Duyên lên tiếng gọi nàng,
Buồng trong vội dạo sen vàng bước ra.
Trông xem đủ mặt một nhà:
Xuân già còn khỏe huyên già còn tươi.
Hai em phương trưởng hòa hai,
Nọ chàng Kim đó là người ngày xưa!
Tưởng bây giờ là bao giờ,
Rõ ràng mở mắt còn ngờ chiêm bao!
Giọt châu thánh thót quẹn bào,
Mừng mừng tủi tủi xiết bao là tình!
Huyên già dưới gối gieo mình,
Khóc than mình kể sự tình đầu đuôi:
Từ con lưu lạc quê người,
Bèo trôi sóng vỗ chốc mười lăm năm!
Tính rằng sông nước cát lầm,
Kiếp này ai lại còn cầm gặp đây!
Ông bà trông mặt cầm tay,
Dung quang chẳng khác chi ngày bước ra.
Bấy chầy dãi nguyệt dầu hoa,
Mười phần xuân có gầy ba bốn phần.
Nỗi mừng biết lấy chi cân?
Lời tan hợp chuyện xa gần thiếu đâu!
Hai em hỏi trước han sau,
Đứng trông chàng cũng trở sầu làm tươi.
Quây nhau lạy trước Phật đài,
Tái sinh trần tạ lòng người từ bi.
Kiệu hoa giục giã tức thì,
Vương ông dạy rước cùng về một nơi.
Nàng rằng: Chút phận hoa rơi,
Nửa đời nếm trải mọi mùi đắng cay.
Tính rằng mặt nước chân mây,
Lòng nào còn tưởng có rày nữa không?
Được rày tái thế tương phùng.
Khát khao đã thỏa tấm lòng lâu nay!
Đã đem mình bỏ am mây,
Tuổi này gởi với cỏ cây cũng vừạ
Mùi thiền đã bén muối dưa,
Màu thiền ăn mặc đã ưa nâu sồng. 
Sự đời đã tắt lửa lòng,
Còn chen vào chốn bụi hồng làm chi!
Dở dang nào có hay gì,
Đã tu tu trót quá thì thì thôi! 
Trùng sinh ân nặng bể trời,
Lòng nào nỡ dứt nghĩa người ra đi?
Ông rằng: Bỉ thử nhất thì,
Tu hành thì cũng phải khi tòng quyền.
Phải điều cầu Phật cầu Tiên,
Tình kia hiếu nọ ai đền cho đây?
Độ sinh nhờ đức cao dày, 
Lập am rồi sẽ rước thầy ở chung.
Nghe lời nàng cũng chiều lòng,
Giã sư giã cảnh đều cùng bước ra.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét