Phần I
"Lạy Chúa, xin đừng trách mắng con khi trong cơn thịnh nộ,
đừng sửa trị con khi nổi giận lôi đình....
Xin đoái thương, này con đang kiệt sức,
chữa lành cho vì gân cốt rã rời.
Tv.6.2-3.
Năm thánh lòng thương xót Chúa đưa ta về trong sâu thẳm tình yêu vô hạn, của trái tim luôn cháy lửa tình yêu. Thiên Chúa yêu thương loài người quá đỗi, nhờ tình yêu vĩ đại ấy mà nhân loại hôm nay, ngày một trưởng thành hơn.
Trong tình yêu của Thiên Chúa ba ngôi, không có ngòi bút nào có thể trở nên diễn đạt một cách hoàn chỉnh.
Vì vậy, xin được có một vài suy tư, chỉ riêng về Ngôi Hai Thiên Chúa làm người.
I/ Phải chăng có một sự “yếu đuối” trong lòng đấng hay thương xót
1/ Một Thiên Chúa "yếu đuối".
Dưới lăng kính văn hóa của những nền văn minh nhân loại từ nam đến bắc, từ đông sang tây, đều có chung một góc nhìn tương đối, đó là không ca ngợi giọt nước mắt đàn ông.
Đối với văn hóa của người xứ mặt trời mọc, đã là đàn ông thì không được khóc.
Người Nhật Bản cho rằng: không có sự yếu đuối nào đáng bị chê bai cho bằng sự yếu đuối khi người đàn ông rơi lệ. Một trang tu mi nam tử là không được tuôn sầu giọt lệ trước mặt tha nhân.
Quan điển chung của người Á châu, khi một người đàn ông rơi nước mắt là biểu hiện của một tâm hồn bi lụy. Tuy nhiên không ai cấm trang nam nhi nhỏ lệ, nhưng người ta hay nói đàn ông khóc nước mắt chảy vào trong.
Nói vậy, chỉ có đàn bà con gái mới được khóc ư? Bẩm sinh mà tạo hóa ban tặng cho người phụ nữ, giọt nước mắt như một thứ vủ khí tự vệ sinh tồn.
Dầu vậy, có khi một người con gái mủi lòng cũng đã từng bị người con gái pha dèm một cách cưng nịnh.
Trong truyện Kiều Nguyễn Du viết:
“Vân rằng: “Chị cũng nực cười, (105)
Khéo dư nước mắt khóc người đời xưa!”
Trong chuyện kể về nhân vật Lã Bất Vi một thương gia giàu có đời nhà Tần Trung Quốc cổ đại, tác giã đã nhiều lần đề cập đến nỗi niềm của chàng trai họ Lã, xao xuyến với người con gái sau này đã trở thành vợ của Tần Thủy Hoàng.
Thơ rằng:
“Trái tim đá chưa một lần chiến bại
Bỗng ngập ngừng trước giọt lệ giai nhân”
Khi đã làm một con người thì không ai, không thể là không tuôn rơi giọt lệ trước một nỗi xót xa lòng, không phân biệt trẻ hay già, trai hay gái con người ta đều bùi ngùi trong kiếp phàm nhân.
Và đây là những giọt nước mắt huyền nhiệm.*
Đức Giê su ki tô đã rơi lệ trước mặt người Do Thái,*
Thánh Kinh đã tường thuật trong tin mừng của thánh sử Gioan**:
"Khi đến gần Ðức Giêsu, cô Maria vừa thấy Người, liền phủ phục dưới chân và nói:
"Thưa Thầy, nếu có Thầy ở đây, thì em con đã không chết "Thấy cô khóc, và những người Do thái đi với cô cũng khóc, Ðức Giêsu thổn thức trong lòng và xao xuyến.
Người hỏi: "Các người để xác anh ấy ở đâu?"
Họ trả lời: "Thưa Thầy, mời Thầy đến mà xem".
Ðức Giêsu liền khóc***.
Người Do thái mới nói: "Kìa xem! Ông ta thương anh Ladarô biết mấy!"
Ga. XI, 32-36.
Vì thế, khi tôi xin được tạm dùng cụm từ ''yếu đuối'' (chứ không phải yếu hèn) trong “ “ nháy, để diễn đạt lòng thương xót Chúa của Thiên Chúa, cũng chẳng có gì quá đáng để bị gọi là từ ngữ phàm ngôn.
2/ Phải chăng Ngôi Lời Nhập Thể là một Thiên Chúa bận tâm*
Trước những lời trách yêu của hai người chị gái Lagiaro, Đức Giêsu đã thực sự mủi lòng.
**Cô Mátta nói với Ðức Giêsu: "Thưa Thầy, nếu có Thầy ở đây, thì em con đã không chết.
**Cô Maria nói: "Thưa Thầy, nếu có Thầy ở đây, thì em con không chết".
Ga. XI. 21 và 32
Kinh Thánh còn cho biết một cách sâu xa hơn về sự "yếu đuối'' của Ngôi lời nhập thể: trong cuộc thương khó Chúa Giê su
Tại vườn Ghết-sê-ma-ni, thánh sử Mác cô đã trình thuật như sau
"Sau đó, Ðức Giêsu và các môn đệ đến một thửa đất gọi là Ghếtsêmani.
Người nói với các ông: "Anh em ngồi lại đây, trong khi Thầy cầu nguyện".
Rồi Người đem các ông Phêrô, Giacôbê và Gioan đi theo.
Người bắt đầu cảm thẩy hãi hùng xao xuyến.
Người nói với các ông: "Tâm hồn Thầy buồn đến chết được.Anh em ở lại đây mà canh thức".
Người đi xa hơn một chút, quỵ xuống đất mà cầu xin cho giờ ấy rời khỏi mình, nếu có thể được.
Người nói: "Ápba, Cha ơi!
Cha có thể làm được mọi sự, xin tha cho con khỏi uống chén này.
Nhưng xin đừng theo ý con, mà xin theo ý Cha".
Rồi Người trở lại, thấy các môn đệ đang ngủ, liền nói với ông Phêrô: "Simon, anh ngủ à ? Anh không thức nổi với thầy một giờ sao?
Mc. XI.32-38
Thiên Chúa xuống thế làm người đã bị sự đau khổ và cái chết làm cho lo lắng đến độ mồ toát mồ hôi máu chảy ra.
Trong cơn đau khổ tột cùng, có cảm giác như bị Chúa Cha ruồng bỏ, Đức Giêsu đã có vẻ ''cậy nhờ'' vào sự ủi an, chia sẽ của các tông đồ.
Trong nhóm 12, kẻ nhát gan, người tham lam tiền bạc, kẻ hám lợi danh quyền.
Chỉ có Phê rô dám đứng ra bảo vệ thầy mình, giơ đao lên chém đứt tai tên đầy tớ...Do Thái.
Trong đêm khổ nạn Ngài đã thốt lên: các con không thức với thầy được một giờ sao"?
Qủa thật, Ngôi hai xuống thế làm Người, đã mặc lấy kiếp phàm nhân một cách trọn vẹn.
Thánh kinh còn cho chúng ta tiếp cận sâu hơn, về một Thiên Chúa mang cả nỗi niềm nhân loại trong lòng.
Tôi không thể hiểu được điều này. Khi ấy, các môn đệ đang vây xung quanh lấy Ngài, mà Ngài vẩn cảm thấy có một điều gì đó và đã lên tiếng hỏi Phê rô:
“này Simon con có yêu mến thầy không.
Đức Giê su không chỉ hỏi một lần, mà Ngài hỏi đến ba lần như thế: ‘’ này Simon con có yêu mến thầy không’’? Phê rô cảm thấy buồn vì thầy hỏi tới ba lần câu ấy và ông đã thưa: “Thưa thầy, Thầy biết rõ mọi sự; Thầy biết con yêu mến Thầy’’.
Qua đây, cho chúng ta thấy Thiên Chúa thương xót loài người vô hạn, với một lòng thương xót mà ta không thể nào diễn đạt.
Để thương xót loài người một cách trọn ven, Thiên Chúa đã mặc lấy xác phàm như chúng ta, để thấu tỏ tận tường nỗi yếu hèn mà kiếp phàm nhân mang nặng.
Một thiên Chúa “yếu đuối’’đã rơi rơi lệ trước cái chết của một phàm nhân,
Một sự “yếu đuối” thánh thiện đến vô cùng, chỉ có trong Thiên Chúa và không có ở bất kỳ nơi một thần linh nào khác.
Giọt nước mắt Chúa Giê su khóc thương Lagiaro, đã trở nên thần dược chữa lành, xoa dịu nỗi niềm của muôn kiếp phàm nhân.
Nói rằng: giọt máu cực Thánh Chúa, đã chảy ra trên đồi canve trong chiều khổ nạn thì cũng có giọt mồ hôi máu cực Thánh, chảy ra trong vườn Gietsimani.
Cũng vậy, giọt nước mắt yêu thương của Đức Giê su rơi xuống tại làng Betania, là giọt nước mắt cực Thánh cứu rỗi nhân quần.
Giọt nước mắt của Đức Giê su, không phải là giọt nước mắt của người đàn ông bi lụy, như quan niệm
**Cô Maria nói: "Thưa Thầy, nếu có Thầy ở đây, thì em con không chết".
Ga. XI. 21 và 32
Kinh Thánh còn cho biết một cách sâu xa hơn về sự "yếu đuối'' của Ngôi lời nhập thể: trong cuộc thương khó Chúa Giê su
Tại vườn Ghết-sê-ma-ni, thánh sử Mác cô đã trình thuật như sau
"Sau đó, Ðức Giêsu và các môn đệ đến một thửa đất gọi là Ghếtsêmani.
Người nói với các ông: "Anh em ngồi lại đây, trong khi Thầy cầu nguyện".
Rồi Người đem các ông Phêrô, Giacôbê và Gioan đi theo.
Người bắt đầu cảm thẩy hãi hùng xao xuyến.
Người nói với các ông: "Tâm hồn Thầy buồn đến chết được.Anh em ở lại đây mà canh thức".
Người đi xa hơn một chút, quỵ xuống đất mà cầu xin cho giờ ấy rời khỏi mình, nếu có thể được.
Người nói: "Ápba, Cha ơi!
Cha có thể làm được mọi sự, xin tha cho con khỏi uống chén này.
Nhưng xin đừng theo ý con, mà xin theo ý Cha".
Rồi Người trở lại, thấy các môn đệ đang ngủ, liền nói với ông Phêrô: "Simon, anh ngủ à ? Anh không thức nổi với thầy một giờ sao?
Mc. XI.32-38
Thiên Chúa xuống thế làm người đã bị sự đau khổ và cái chết làm cho lo lắng đến độ mồ toát mồ hôi máu chảy ra.
Trong cơn đau khổ tột cùng, có cảm giác như bị Chúa Cha ruồng bỏ, Đức Giêsu đã có vẻ ''cậy nhờ'' vào sự ủi an, chia sẽ của các tông đồ.
Trong nhóm 12, kẻ nhát gan, người tham lam tiền bạc, kẻ hám lợi danh quyền.
Chỉ có Phê rô dám đứng ra bảo vệ thầy mình, giơ đao lên chém đứt tai tên đầy tớ...Do Thái.
Trong đêm khổ nạn Ngài đã thốt lên: các con không thức với thầy được một giờ sao"?
Qủa thật, Ngôi hai xuống thế làm Người, đã mặc lấy kiếp phàm nhân một cách trọn vẹn.
Thánh kinh còn cho chúng ta tiếp cận sâu hơn, về một Thiên Chúa mang cả nỗi niềm nhân loại trong lòng.
Tôi không thể hiểu được điều này. Khi ấy, các môn đệ đang vây xung quanh lấy Ngài, mà Ngài vẩn cảm thấy có một điều gì đó và đã lên tiếng hỏi Phê rô:
“này Simon con có yêu mến thầy không.
Đức Giê su không chỉ hỏi một lần, mà Ngài hỏi đến ba lần như thế: ‘’ này Simon con có yêu mến thầy không’’? Phê rô cảm thấy buồn vì thầy hỏi tới ba lần câu ấy và ông đã thưa: “Thưa thầy, Thầy biết rõ mọi sự; Thầy biết con yêu mến Thầy’’.
Qua đây, cho chúng ta thấy Thiên Chúa thương xót loài người vô hạn, với một lòng thương xót mà ta không thể nào diễn đạt.
Để thương xót loài người một cách trọn ven, Thiên Chúa đã mặc lấy xác phàm như chúng ta, để thấu tỏ tận tường nỗi yếu hèn mà kiếp phàm nhân mang nặng.
Một thiên Chúa “yếu đuối’’đã rơi rơi lệ trước cái chết của một phàm nhân,
Một sự “yếu đuối” thánh thiện đến vô cùng, chỉ có trong Thiên Chúa và không có ở bất kỳ nơi một thần linh nào khác.
Giọt nước mắt Chúa Giê su khóc thương Lagiaro, đã trở nên thần dược chữa lành, xoa dịu nỗi niềm của muôn kiếp phàm nhân.
Nói rằng: giọt máu cực Thánh Chúa, đã chảy ra trên đồi canve trong chiều khổ nạn thì cũng có giọt mồ hôi máu cực Thánh, chảy ra trong vườn Gietsimani.
Cũng vậy, giọt nước mắt yêu thương của Đức Giê su rơi xuống tại làng Betania, là giọt nước mắt cực Thánh cứu rỗi nhân quần.
Giọt nước mắt của Đức Giê su, không phải là giọt nước mắt của người đàn ông bi lụy, như quan niệm
của thế gian.
Thiên Chúa đã khóc thương loài người, loài người cũng phải xót xa mà khóc thương lại tình yêu của Chúa.
Hai dòng lệ gặp nhau và trổ sinh bông trái trong nguồn ơn cứu độ.
Xin hỏi, vậy lấy cái gì để định lượng mà biết về lòng thương xót Chúa đối với con người.
Có một người đã kể câu chuyện: Người con trai kia, khi thua bạc đã về nhà kề dao vào cổ mẹ mình để lấy tiền, bị mẹ phản đối dữ dội, anh ta đã ra tay giết bà. Khi người mẹ được xóm làng cứu sống, còn người con trai bị cảnh sát nhốt tù.
Một hôm có người hỏi: trong những đứa con của bà, lúc này bà thương đứa nào nhất. Người mẹ đã trả lời:” tôi thương nhất là đứa con đang bị nhốt ở trong tù”.
Ôi trái tim người mẹ khoan dung, yêu thương rộng lớn đến vô cùng.
Thiên Chúa đã làm người, vì yêu thương nhân loại. Yêu đến mức không thể nào diễn đạt, tình yêu ấy đã bao quát trong Người cả trái tim người mẹ và sự cứng rắn tình yêu sửa dạy của người cha.Chúa không đứng đó để phán một lời mà làm nên mọi sự trong tình yêu cứu chuộc. Nhưng Chúa đã nhập thể làm Người để nên trọn vẹn trong tình yêu Thiên Chúa.
3/ Chúa có cần loài người chúng ta thương xót Ngài không?
Một câu hỏi ngớ ngẫn mà tôi đưa ra đây thật buồn cười. Tôi không thể diễn đạt điều này, nhưng tôi có thể mượn lời Thánh kinh để đem ra biện giải
a/“các con không thức với thầy được một giờ sao?’’
Mc.XIV,37-38).
b/Simon con có yêu mến thầy không?’’
Ga.XXI.15-19
c/Người hỏi các môn đệ: "Người ta nói Thầy là ai?"
(Mc VIII,27-35)
Đến đây xin muốn được nói rằng: Chúa xót thương loài người vô cùng, vô hạn.
Loài người không thể xót thương Thiên Chúa như Chúa đã xót thương ta, nhưng loài người phải mến yêu Chúa để đáp lại tình yêu của Ngài đối với chúng ta.
Chúa yêu thương loài người đã mặc lấy xác thân hèn yếu.
Loài người yêu mến Thiên Chúa là muốn được trở nên thánh thiện để được ở gần bên Thiên Chúa hơn.
(còn nữa) tiếp phần II
ThíchBình luậnChia sẻ
Thiên Chúa đã khóc thương loài người, loài người cũng phải xót xa mà khóc thương lại tình yêu của Chúa.
Hai dòng lệ gặp nhau và trổ sinh bông trái trong nguồn ơn cứu độ.
Xin hỏi, vậy lấy cái gì để định lượng mà biết về lòng thương xót Chúa đối với con người.
Có một người đã kể câu chuyện: Người con trai kia, khi thua bạc đã về nhà kề dao vào cổ mẹ mình để lấy tiền, bị mẹ phản đối dữ dội, anh ta đã ra tay giết bà. Khi người mẹ được xóm làng cứu sống, còn người con trai bị cảnh sát nhốt tù.
Một hôm có người hỏi: trong những đứa con của bà, lúc này bà thương đứa nào nhất. Người mẹ đã trả lời:” tôi thương nhất là đứa con đang bị nhốt ở trong tù”.
Ôi trái tim người mẹ khoan dung, yêu thương rộng lớn đến vô cùng.
Thiên Chúa đã làm người, vì yêu thương nhân loại. Yêu đến mức không thể nào diễn đạt, tình yêu ấy đã bao quát trong Người cả trái tim người mẹ và sự cứng rắn tình yêu sửa dạy của người cha.Chúa không đứng đó để phán một lời mà làm nên mọi sự trong tình yêu cứu chuộc. Nhưng Chúa đã nhập thể làm Người để nên trọn vẹn trong tình yêu Thiên Chúa.
3/ Chúa có cần loài người chúng ta thương xót Ngài không?
Một câu hỏi ngớ ngẫn mà tôi đưa ra đây thật buồn cười. Tôi không thể diễn đạt điều này, nhưng tôi có thể mượn lời Thánh kinh để đem ra biện giải
a/“các con không thức với thầy được một giờ sao?’’
Mc.XIV,37-38).
b/Simon con có yêu mến thầy không?’’
Ga.XXI.15-19
c/Người hỏi các môn đệ: "Người ta nói Thầy là ai?"
(Mc VIII,27-35)
Đến đây xin muốn được nói rằng: Chúa xót thương loài người vô cùng, vô hạn.
Loài người không thể xót thương Thiên Chúa như Chúa đã xót thương ta, nhưng loài người phải mến yêu Chúa để đáp lại tình yêu của Ngài đối với chúng ta.
Chúa yêu thương loài người đã mặc lấy xác thân hèn yếu.
Loài người yêu mến Thiên Chúa là muốn được trở nên thánh thiện để được ở gần bên Thiên Chúa hơn.
(còn nữa) tiếp phần II
ThíchBình luậnChia sẻ
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét