
Trong tuổi ấu thơ con kêu cầu Đức Chúa
Con đã than van, nhiều khi đến giận hờn
Con đã không thầm thì chúc tụng
Nhưng đã thầm thì trách Đấng toàn năng
Con đã ước có nhiều Đức Chúa
Đễ nguyện cầu cho thỏa những ước mong
''Con kêu cầu sao Ngài không đáp trả?
Sao cứ lặng thầm như trên núi Can vê''?
Gió chiều đến, rồi mưa chiều đổ xuống
Nắng đã phai tàn, mưa chậm rãi buông rơi
Con đau khổ, vì kiếp đời tủi khổ
Hồn mênh mang vắt trên những tầng mây
Thân lạy Chúa, con kêu cầu Đức Chúa
Trong tuổi ấu thơ và ngay cả bây giờ
Chúa ''liều lĩnh'' nhậm lời con cầu nguyện
Và ban ơn như một kẻ dại khờ
Không tính toán, không so đo hơn thiệt
Con đã vô tình
Con đâu biết tạ ơn!
Hôm nay đây, con vẫn cứ giận hờn
Như đứa trẻ, của một thời hoang dại
Như đứa trẻ, cứ khóc nhè luôn mãi
Chúa chẳng có giận hờn mà luôn mãi ban ơn!
31-5-2015
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét