Ôi lạnh quá bởi âm dương cách biệt
Con yên nghỉ trong dòng về bất tận
Chú ngậm ngùi giữa đoản khúc thời gian
Viếng về con một Lẵng Hoa Xuân
Trong đất lạnh, con vẩn còn sống mãi
Trong đất lạnh con ơi đừng sợ hãi
Con được về trong tay Mẹ Đồng Trinh*
Nín đi con trong giấc ngủ bình an
Hồn thanh thản bay vào trong vủ trụ
Trong hằng hữu*, xin con đừng gọi mẹ
Đừng gọi cha và đừng gọi anh - em .
Đừng gọi tên ai giữa chốn hồng trần
Con hãy quên bãy sắc phù vân
Bãy sắc ấy, là màu trần thế
Quê hương ta lại thêm một mùa xuân.
Tháng 12-2012 âl )
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét