Thứ Năm, 5 tháng 4, 2012

Huyền nhiệm sông Đan


Chuyện ngày xưa đêm nằm nghe bà kể
Dòng sông Đan xứ sở xa vời
Tôi say sưa dõi từng lời bà nói
Con sóng nào mê mẩn tuổi thơ tôi.

Khờ dại quá tôi nào hiểu nổi
Nghĩa của sông và ý nghĩa cuộc đời
Sông tan loãng trong tiếng cười bề bạn
Mãi mê tìm bóng cá bóng chim.

Tôi lớn lên trong cuộc sống nổi chìm
Cái bóng theo sau, ngỡ mình đi trước
Nhầm lẫn miếng ăn ,lạc từng lối bước
Làm lũng nghĩ suy,lầm lỗi chất chồng.

Tôi tìm về ký ức với sông
Đêm thổn thức giữa đất trời xao động
Sông rào rạt chảy rì rầm trong mộng
Mơ tan rồi nỗi nhớ cứ mông lung.

Ước một lần được cởi áo xuống sông
Tay ôm nước, sông ạt ào vổ sóng
Tôi nhát thấy trong ngực mình khẽ động
Trái tim hồng đồng vọng tiếng chuông xa

Bà không còn để kể chuyện sông xưa
Nơi Đức Mẹ ôm con đôi bờ đau đáu
Bóng mẹ bóng thuyền chèo chống giữa giông.

Nơi Đức Chúa xuống mình làm phép rửa trên sông
Sông bỗng hóa thành nỗi lòng nhân loại
Người bỗng lớn-trái tim người vĩ đại
Đầy quyền năng và mãnh lực thánh nhân.

Trời bỗng hiện trăm sắc màu huyền diệu
Đất rung cây và chớp bể thét gầm
Chúa xuất hiện như thiên thần áo trắng
Bóng Người in lồng lộng nước gương trăng
Từ trời cao rèn rẹt khối sao băng
Mây rách toạc trăm vầng hồng sáng quắc

Giờ quang lâm mắt Người bừng khí sắc
Những uy quyền vũ trụ phải lùi xa
Qủy-Sa tan quay cuồng bái lạy
Những linh hồn vùi đất tái sinh.

Bà đã mất nhưng sông thì cứ chảy
Cây hương Trầm thơm mãi giữa mênh mông
Nghe sông gọi lao xao đầu ngọn sóng
Đêm ơ hờ...ru bỗng giấc mơ tôi.

Đã qua rồi mùa''thương khó'' bà ơi
Câu Kinh Thánh cùng sông về với biển
Chúa trên cao lòng nguyện lòng cầu nguyện
Tiếng chuông chiều - viễn xứ nhớ sông Đan

Nguyễn hữu Cận
1989
(nguyên giảng viên văn khoa trường đại học Vinh)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét