Anh có đánh giày không?
Tôi im lặng không nói gì,em bé đánh giày lễ phép; giày anh bẩn quá rồi để em đánh giúp cho.Nó ngồi xuống bên tôi vẽ van xin!
Em đánh kỷ lắm và có trách nhiệm lắm, anh cho em đánh giày. Lúc ấy tôi còn mệt, tôi cáu gắt. Đã bảo là không đánh có nghe không hả? Em quỳ xuống, anh làm ơn làm phúc …Từ sáng tới giờ em chưa đánh được đôi nào, bọn ấy nó tranh hết. Tối nay anh-em chúng em đói lắm anh ơi!
Tôi cảm động trao cho em mười nghìn.
-Em cầm lấy mua bánh mì ,anh không muốn làm khổ em đâu. Em từ chối tức giận bỏ đi. Uống xong bát nược, hút xong điếu thuốc, tôi cảm thấy lòng mình bâng khuâng.
Hôm sau tôi chủ động tìm gặp em ở một quán nước khác và nhẹ nhàng nhờ em đánh giày. Em âm thầm lặng lẽ, chăm chú đánh giày cho tôi. Tôi chủ động bắt chuyện với em. Em tức giận trả lời tôi từng tiếng một.
Anh muốn nói chuyện với em. Em nhìn tôi với ánh mắt ngại ngùng rồi xách tráp bước đi. Tôi gọi nước ngọt và mời em ngồi xuống. Em nhìn tôi nghi ngờ.
-Em quê ở đâu?
-Hỏi làm gì?
-Em còn cha, mẹ không?
-Không biết.
-Gia đình em có đông người không, bố mẹ, em có khỏe không?
-Không biết.
-Hôm trước em nói với anh, tối nay anh-em chúng em không có gì ăn…Em ngước nhìn vào tôi lặng lẽ ánh mắt buồn xa xăm. Tôi thoáng đọc được tâm sự của em trong cặp mắt ngây thơ ấy!
Tôi lại hỏi:
-Năm nay em bao nhiêu tuổi.
Không biết.-Em lớn thế này mà không biết gì sao? Tôi bắt đầu tấn công. Để anh đoán thử nhá. Năm nay em khoảng mười bốn tuổi, anh xem nào em cao khoảng một mét năm lăm(1,55m). Em vừa bằng tuổi, vừa bằng chiều cao cu Tý nhà anh thật mà.Lúc này em mới dương cặp mặt ngây thơ nhìn tôi thân thiện. Miệng nở nụ cười tươi. Thấy vậy tôi tấn công thêm.
-Cu Tí cười có duyên lắm.
-Em không phải cu Tí, tên em là Vinh.
-Vinh này hôm nay anh bận, không chơi lâu với em được, hôm sau anh lại gặp em nơi này nhé. Bây giờ anh chào em. Tôi đi được vài bước, liền có tiếng gọi vội sau lưng. Anh! Anh tên gì? Tôi biết Vinh đang gọi tôi, nhưng tôi làm như không nghe biết, tôi cúi đầu bước thêm vài bước nữa. Chợt tiếng gọi gấp hơn. Anh ấy ơi ! Anh tên gì…? Tôi ngoái đầu lại thấy Vinh đang bước vội theo sau.
-Em gọi anh phải không?
-Vinh cúi đầu nhỏ nhẹ. Tên gọi của anh là gì?! Anh có cha mẹ không?!Tôi nhìn Vinh yêu thương!
-Có. Cha, mẹ anh vẫn còn khỏe. Tên anh thì bí mật đã, hôm sau anh sẽ trả lời em.
-Anh không thật. Vinh nói hai mắt tròn xoe nhìn tôi. Anh biết tên em rồi, mà anh không cho em biết tên của anh.
Tôi sợ làm mất niềm tin ban đầu với Vinh. Tôi vội vàng… anh đùa Vinh tí thôi. Tên anh là…
-Anh! Cha mẹ anh có thương anh không?
-Cha mẹ anh yêu thương anh nhiều lắm, củng giống như cha mẹ em yêu thương em vậy thôi.
Vinh buông mắt nhìn xuống đất buồn thiu.
-Anh nói sai rồi . Cha mẹ em không thương chúng em đâu. Cha mẹ em đã ra tòa ly dị rồi. Em không chịu ở với cha, cha em đánh em. Thằng em trai của em không chịu ở với mẹ… Ông bà nội ngoại không dám nhận chúng em về nuôi. Vì…Em đến gặp em trai, chúng em rủ nhau đi đánh giày.
-Cha - mẹ có đi tìm các em không?
-Em không biết.
-Chúng em có nhớ cha mẹ không?
-Nhớ lắm. Chúng em muốn cha-mẹ về chung sông với nhau,để chúng em khỏi cô đơn; nhưng hai người cứ khăng khăng không đồng ý. Cha mẹ em là hai người ích kỷ. Thà em đi bụi còn hơn là phải sống với những người như thế.
-Sao em không chịu khó sống… để còn đi học, tương lai của em rồi sẽ ra sao; em đã đành còn em trai của em nữa?
Cha em đi suốt ngày, mẹ củng đi suốt ngày có muốn đi học củng không được đi. Cha đi về trút giận lên đầu em, mẹ đi về trút giận lên đầu em trai của em.
-Đêm hôm các em ngủ ở đâu?
Chúng em ghé vách tường hè phố ngủ tạm qua đêm vậy thôi.
-Khi trời mưa gió làm sao?
Nhiều đêm mưa gió chúng em ngồi ôm nhau run cầm cập; mỗi khi như thế em ôm thằng em vào lòng rồi giăng tay che cho nó là nó ngủ khèo liền à, rồi em củng ngủ luôn lúc nào không biết.
-Chúng em không sợ gì sao?
-Có đêm ngủ dậy không còn đồng nào nữa.
-Có ai bắt nạt các em không?
Có. Chúng bắt em phải nộp tiền, có nhiều nộp nhiều ,có ít nộp ít. Có khi mấy anh ấy lấy sạch của chúng em luôn. Em không có tiền nộp là mấy anh ấy đánh. Mấy anh ấy bảo.
-Đất có thổ công , sông có Hà Bá chúng mày làm ăn trên đất bọn anh,bọn anh thương tình… nên phải biết điều chút; nếu không thì xéo gấp. Mấy lần đầu em còn sợ, thằng em trai của em mặt xanh như lá rau. lâu dần quen rồi em vẩn thu được tiền.
-Em định sống thế này mãi sao?
-Em không biết nữa.
-Bé trai có nhớ mẹ không?
-Em nhớ mẹ lắm.
-Sao em không về với mẹ?
-Mẹ em không thương em.
-Cha có thương em không?
-Cha em củng vậy. Ông nói với chúng em. "Cả hai đứa chúng mày nữa , một giuộc như mẹ chúng mày;đồ Mèo mả , Gà đồng, ông đây đ… cần cái gì. Chuyến đò này ông cho chấm tận".
Nhìn hai em bé ngây thơ đứa mười ,đứa lên mười bốn tuổi cao ráo điển trai ngây thơ như hai trẻ thiên thần giáng thế; đang từng đêm, từng đêm đối mặt với dòng trong, dòng đục cuộc đời. Tôi thầm nghỉ,cuộc đời của hai em rồi không biết sẽ trôi dạt về đâu khi cạm bẩy đỏ đen giăng mắc nhiều như mạng nhện. Con số các em trong hoàn cảnh này tôi tin là nhiều lắm.
Nạn ly dị ngày một phồng lên căng tròn như quả bóng. Đó đây không còn có vẽ lạ tai khi nghe tin anh, chị ấy ra tòa…! Thử làm một phép tính, cứ một đôi ly dị có hai người thù nhau, hai đứa trẻ bất hạnh hận đời trôi dạt…!Bốn ông bà không ghé mắt nhìn nhau. Hai họ hàng nội ngoại đông vui đầm ấm bổng trở thành xa lạ.
Quốc tế báo động nạn thiếu nước ngọt trên địa cầu ngày một nguy nan. Củng nên báo động nước mắt bất hạnh của những em thơ có nguy cơ trở thành lủ lụt. Thoảng nghe trong gió tiếng khóc nức nỡ của tuổi xanh đơn đau hơn những khúc nhạc u sầu.
Trần đăng Khoa
Em đánh kỷ lắm và có trách nhiệm lắm, anh cho em đánh giày. Lúc ấy tôi còn mệt, tôi cáu gắt. Đã bảo là không đánh có nghe không hả? Em quỳ xuống, anh làm ơn làm phúc …Từ sáng tới giờ em chưa đánh được đôi nào, bọn ấy nó tranh hết. Tối nay anh-em chúng em đói lắm anh ơi!
Tôi cảm động trao cho em mười nghìn.
-Em cầm lấy mua bánh mì ,anh không muốn làm khổ em đâu. Em từ chối tức giận bỏ đi. Uống xong bát nược, hút xong điếu thuốc, tôi cảm thấy lòng mình bâng khuâng.
Hôm sau tôi chủ động tìm gặp em ở một quán nước khác và nhẹ nhàng nhờ em đánh giày. Em âm thầm lặng lẽ, chăm chú đánh giày cho tôi. Tôi chủ động bắt chuyện với em. Em tức giận trả lời tôi từng tiếng một.
Anh muốn nói chuyện với em. Em nhìn tôi với ánh mắt ngại ngùng rồi xách tráp bước đi. Tôi gọi nước ngọt và mời em ngồi xuống. Em nhìn tôi nghi ngờ.
-Em quê ở đâu?
-Hỏi làm gì?
-Em còn cha, mẹ không?
-Không biết.
-Gia đình em có đông người không, bố mẹ, em có khỏe không?
-Không biết.
-Hôm trước em nói với anh, tối nay anh-em chúng em không có gì ăn…Em ngước nhìn vào tôi lặng lẽ ánh mắt buồn xa xăm. Tôi thoáng đọc được tâm sự của em trong cặp mắt ngây thơ ấy!
Tôi lại hỏi:
-Năm nay em bao nhiêu tuổi.
Không biết.-Em lớn thế này mà không biết gì sao? Tôi bắt đầu tấn công. Để anh đoán thử nhá. Năm nay em khoảng mười bốn tuổi, anh xem nào em cao khoảng một mét năm lăm(1,55m). Em vừa bằng tuổi, vừa bằng chiều cao cu Tý nhà anh thật mà.Lúc này em mới dương cặp mặt ngây thơ nhìn tôi thân thiện. Miệng nở nụ cười tươi. Thấy vậy tôi tấn công thêm.
-Cu Tí cười có duyên lắm.
-Em không phải cu Tí, tên em là Vinh.
-Vinh này hôm nay anh bận, không chơi lâu với em được, hôm sau anh lại gặp em nơi này nhé. Bây giờ anh chào em. Tôi đi được vài bước, liền có tiếng gọi vội sau lưng. Anh! Anh tên gì? Tôi biết Vinh đang gọi tôi, nhưng tôi làm như không nghe biết, tôi cúi đầu bước thêm vài bước nữa. Chợt tiếng gọi gấp hơn. Anh ấy ơi ! Anh tên gì…? Tôi ngoái đầu lại thấy Vinh đang bước vội theo sau.
-Em gọi anh phải không?
-Vinh cúi đầu nhỏ nhẹ. Tên gọi của anh là gì?! Anh có cha mẹ không?!Tôi nhìn Vinh yêu thương!
-Có. Cha, mẹ anh vẫn còn khỏe. Tên anh thì bí mật đã, hôm sau anh sẽ trả lời em.
-Anh không thật. Vinh nói hai mắt tròn xoe nhìn tôi. Anh biết tên em rồi, mà anh không cho em biết tên của anh.
Tôi sợ làm mất niềm tin ban đầu với Vinh. Tôi vội vàng… anh đùa Vinh tí thôi. Tên anh là…
-Anh! Cha mẹ anh có thương anh không?
-Cha mẹ anh yêu thương anh nhiều lắm, củng giống như cha mẹ em yêu thương em vậy thôi.
Vinh buông mắt nhìn xuống đất buồn thiu.
-Anh nói sai rồi . Cha mẹ em không thương chúng em đâu. Cha mẹ em đã ra tòa ly dị rồi. Em không chịu ở với cha, cha em đánh em. Thằng em trai của em không chịu ở với mẹ… Ông bà nội ngoại không dám nhận chúng em về nuôi. Vì…Em đến gặp em trai, chúng em rủ nhau đi đánh giày.
-Cha - mẹ có đi tìm các em không?
-Em không biết.
-Chúng em có nhớ cha mẹ không?
-Nhớ lắm. Chúng em muốn cha-mẹ về chung sông với nhau,để chúng em khỏi cô đơn; nhưng hai người cứ khăng khăng không đồng ý. Cha mẹ em là hai người ích kỷ. Thà em đi bụi còn hơn là phải sống với những người như thế.
-Sao em không chịu khó sống… để còn đi học, tương lai của em rồi sẽ ra sao; em đã đành còn em trai của em nữa?
Cha em đi suốt ngày, mẹ củng đi suốt ngày có muốn đi học củng không được đi. Cha đi về trút giận lên đầu em, mẹ đi về trút giận lên đầu em trai của em.
-Đêm hôm các em ngủ ở đâu?
Chúng em ghé vách tường hè phố ngủ tạm qua đêm vậy thôi.
-Khi trời mưa gió làm sao?
Nhiều đêm mưa gió chúng em ngồi ôm nhau run cầm cập; mỗi khi như thế em ôm thằng em vào lòng rồi giăng tay che cho nó là nó ngủ khèo liền à, rồi em củng ngủ luôn lúc nào không biết.
-Chúng em không sợ gì sao?
-Có đêm ngủ dậy không còn đồng nào nữa.
-Có ai bắt nạt các em không?
Có. Chúng bắt em phải nộp tiền, có nhiều nộp nhiều ,có ít nộp ít. Có khi mấy anh ấy lấy sạch của chúng em luôn. Em không có tiền nộp là mấy anh ấy đánh. Mấy anh ấy bảo.
-Đất có thổ công , sông có Hà Bá chúng mày làm ăn trên đất bọn anh,bọn anh thương tình… nên phải biết điều chút; nếu không thì xéo gấp. Mấy lần đầu em còn sợ, thằng em trai của em mặt xanh như lá rau. lâu dần quen rồi em vẩn thu được tiền.
-Em định sống thế này mãi sao?
-Em không biết nữa.
-Bé trai có nhớ mẹ không?
-Em nhớ mẹ lắm.
-Sao em không về với mẹ?
-Mẹ em không thương em.
-Cha có thương em không?
-Cha em củng vậy. Ông nói với chúng em. "Cả hai đứa chúng mày nữa , một giuộc như mẹ chúng mày;đồ Mèo mả , Gà đồng, ông đây đ… cần cái gì. Chuyến đò này ông cho chấm tận".
Nhìn hai em bé ngây thơ đứa mười ,đứa lên mười bốn tuổi cao ráo điển trai ngây thơ như hai trẻ thiên thần giáng thế; đang từng đêm, từng đêm đối mặt với dòng trong, dòng đục cuộc đời. Tôi thầm nghỉ,cuộc đời của hai em rồi không biết sẽ trôi dạt về đâu khi cạm bẩy đỏ đen giăng mắc nhiều như mạng nhện. Con số các em trong hoàn cảnh này tôi tin là nhiều lắm.
Nạn ly dị ngày một phồng lên căng tròn như quả bóng. Đó đây không còn có vẽ lạ tai khi nghe tin anh, chị ấy ra tòa…! Thử làm một phép tính, cứ một đôi ly dị có hai người thù nhau, hai đứa trẻ bất hạnh hận đời trôi dạt…!Bốn ông bà không ghé mắt nhìn nhau. Hai họ hàng nội ngoại đông vui đầm ấm bổng trở thành xa lạ.
Quốc tế báo động nạn thiếu nước ngọt trên địa cầu ngày một nguy nan. Củng nên báo động nước mắt bất hạnh của những em thơ có nguy cơ trở thành lủ lụt. Thoảng nghe trong gió tiếng khóc nức nỡ của tuổi xanh đơn đau hơn những khúc nhạc u sầu.
Trần đăng Khoa

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét